Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Nhân ngày lễ Thánh Phero - Phaolo... 2011

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
NgNgHai
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 1334
Join date : 28/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Nhân ngày lễ Thánh Phero - Phaolo... 2011   Mon Jun 27, 2011 10:17 pm


Nhân ngày lễ Thánh Phero - Phaolo... 2011

PHÊRÔ VÀ PHAOLÔ – TƯỢNG ĐÀI HIỆP NHẤT
Cv 12,1-11; 2Tm 4, 6-8.16b.17-18; Mt 16,13-19


TƯỢNG ĐÀI HIỆP NHẤT

Giáo hội mừng kính hai thánh Tông Đồ, hai cột trụ Giáo hội cùng chung một ngày. Hai con ngưòi khác nhau từ cá tính đến thân thế nhưng cùng chung một ơn gọi từ Chúa Kitô, cùng chung một niềm tin vào Chúa Kitô, chung một sứ mạng Chúa Kitô trao phó và cuối đời cùng chịu tử đạo vì Chúa Kitô tại Roma. Cùng chia sẽ một niềm tin, cùng thi hành một sứ mạng, Chúa Kitô đã đã đưa hai Ngài đến một cùng đích, một vinh quang đội triều thiên khải hoàn.

Bản tin Zenit.org tháng 7 năm 2010 kể về “ Ngục thất nơi giam hai thánh Phêrô và Phaolô: Từ tăm tối trở thành ánh sáng”.

Sau một năm trời khai quật, Nhà ngục Mamertine, nơi Thánh Phêrô và Phaolô phải giam giữ trước khi bị hành hình, đã được tân trang và mở cửa lại.

Địa điểm nhà ngục nằm cạnh Quần thể Cổ Roma (Ancient Roman Forum), tạc sâu vào vách đá của đồi Capitol (Capitoline Hill) và nhìn xuống ngôi nhà dùng làm Nghị viện thời đó. Người ta vẫn tin là nhà ngục này – còn có tên gọi là Carcer Tullianum – được hoàng đế Roma Servius Tullius xây vào thế kỷ thứ 6 trước Công nguyên, gồm có hai phòng giam chồng lên nhau. Phòng giam dưới là một khoảng chật hẹp ẩm thấp, chỉ xuống được qua một lỗ hổng trên sàn phòng giam trên, được sử dụng suốt thời kỳ Cộng hoà và Đế quốc Roma để làm tù ngục giam giữ và hành quyết.

Chính tại phòng giam này viên tướng chỉ huy quân đội người Gaule là Vercingetorix bị xiết cổ chết sau trận chiến thắng của Julius Caesar, và cũng tại nơi đây, trong tù ngục âm u, Jugurtha, vua người Numidians đã bị để cho chết đói. Vào thế kỷ thứ nhất trước Công nguyên, Sallust một văn sĩ Roma đã mô tả nhà ngục này “sâu 12 feet, chung quang là tường và trên là mái vòm bằng đá. Khung cảnh thật ghê tởm và đáng sợ vì bị bỏ bê, tối tăm và hôai thối.”


Ngục dưới, nơi giam giữ Thánh Phêrô và Phaolô

Một thế kỷ sau lời mô tả như trên của Sallust, Thánh Phêrô và Phaolô đã phải đến cư ngụ trong phòng giam dưới cực kỳ ghê tởm này, trong những ngày cuối đời trước khi tử vì đạo, bị cầm tù theo lệnh của hoàng đế Nero. Sự hiện diện của hai vị tông đồ đã chuyển biến địa điểm thất vọng này thành nơi chỗ hy vọng, khi các ngài rao giảng đức tin cho lính canh ngục là Processus và Martinianus. Hai người lính Roma xin được rửa tội, nhưng không có nước trong phòng giam để cử hành bí tích này, vì thế Thánh Phêrô dùng gậy đập trên nền phòng và nước phun ra từ tảng đá. Địa điểm nơi dòng nước của phép lạ này chảy ra nay còn được ghi nhớ nơi phòng giam dưới.

Những người giam giữ Phêrô giúp ông vượt ra khỏi nhà ngục tồi tệ này, nhưng sau khi gặp được Chúa Kitô trên con đường Appian, Thánh Phêrô quay trở lại và tự ý nhận lấy cái chết là bị đóng đinh vào thập giá tại đấu trường của Nero trên đồi Vatican.

Tuần qua, văn phòng của vị giám sát khảo cổ tại Roma loan báo rằng công việc khai quật đã khám phá ra những phần còn lại của các bích họa cho biết việc chuyển đổi nơi này thành một không gian tôn kính của người Kitô giáo đã xảy ra ngay tận đầu thế kỷ thứ 7, cùng thời gian với việc Curia (Nghị viện) được biến đổi thành một thánh đường cũng như nhiều cấu trúc khác trong khu vực Quần thể. Cuộc khai quật dõi tìm được dấu vết nhiều giai đoạn khác nhau của khu vực này, từ lúc còn là khu mỏ đá cổ cho đến khi trở thành nhà ngục cho đến lúc “biến đổi rất nhanh” thành một trung tâm tôn kính Thánh Phêrô.

Ngày nay, ngục giam này nằm dưới ngôi Thánh đường San Giuseppe dei Falegnami xây vào thế kỷ 17, nhưng địa điểm là do Tòa giám quản giáo phận Roma sở hữu và sẽ được Opera Romana Pellegrinaggi mở cửa cho công chúng vào thăm viếng có thể là từ đầu tháng 7 này. Ở đó khách hành hương có cơ hội tỏ lòng tôn kính hai thánh Phêrô và Phaolô. Hai thánh nhân đã từng nhìn ra ngoài Quần thể nơi có nhiều đền đài thờ phượng những con người phàm đã biến thành thần nhân, và các ngài đã có dũng cảm tuyên xưng Tin Mừng của Thần Chúa đã sinh hạ làm người phàm. (x.VietCatholic News, 03-7-2010).

Hai Thánh Tông Đồ: Phêrô – Phaolô, hai vì sao sáng ngời chiếu toả ánh sáng Chúa Kitô cho nhân loại.

Bài ca nhập lễ ngày Lễ Trọng hôm nay vang lên hùng tráng: “Hai vì sao sáng chói, lấp lánh trên bầu trời, ngời sáng đêm trường, rực rỡ soi đường sưởi ấm yêu thương.Hai tình yêu chiến thắng, ngất ngây trong cuộc đời,từ trái tim nồng dòng máu anh hùng ngời sáng muôn trùng”.

Hai Thánh Tông Đồ là hai con người xuất thân khác nhau, tính cách khác nhau nhưng cùng một niềm tin, cùng một sứ mạng và cùng một vinh quang được đội triều thiên vinh hiển để trở thành hai vì sao sáng cho Giáo hội.

“Còn nhớ hôm nào người ba lần chối Giêsu. Còn nhớ ngày nào người bắt Chúa trong căm thù”. Lời ca ngắn đúc kết phần một trong cuộc đời hai Ngài : chối Thầy, bắt Thầy. Nhưng cuộc đời phần hai đã viết nên những trang hào hùng oanh liệt. Nhờ tình yêu Chúa dẫn lối, hai Ngài cầm đuốc Tông đồ rao truyền Tin mừng Chúa Giêsu Kitô cho thế giới.

Đọc lại cuộc đời của hai Thánh Tông đồ để nhận thấy sự quan phòng kỳ diệu của Thiên Chúa. Ơn Gọi Tông Đồ quả là một mầu nhiệm lạ lùng.

1. Thánh Phêrô

Cuộc đời Phêrô có nhiều sôi nổi. Gồm lại những sôi nổi, ta có thể chia đời ông ra làm hai : cuộc đời phần một, từ khi theo Thầy ở biển hồ Galilê đến lúc chối Thầy; phần hai, từ khi theo Thầy ở biển hồ Tibêria cho đến cuối đời chết ở Roma.

Trong cuộc đời phần một của Phêrô, ông đi từ lỗi lầm này sang lỗi lầm khác.Cuối đời của Chúa,Chúa đã bị ông từ chối thê thảm (Mc 14,66-72).

Gom nhặt những đoạn phúc âm nói về Phêrô, ta thấy mãnh đời của ông có nét chân dung thế này :Là tông đồ bị Chúa mắng nhiều nhất.

- Mắng lần đầu tiên : Quân yếu tin ( Mt 14,31)

- Lần thứ hai : Ngu tối ( Mt 15,16)

- Lần thứ ba : Satan ( Mc 8,33)

Khi Chúa bị bắt, bị kết án, Phêrô đã chối Thầy 3 lần. Phêrô chối Chúa vì quá yếu đuối chứ không phải vì không yêu Thầy.Trước cái chết, Phêrô rùng mình chối bỏ, tìm đường chạy trốn.Thế nhưng trước yếu đuối ấy, Phêrô đã khóc lóc nhớ lại lời Chúa nói về thân phận mình, ông oà khóc nức nở như một đứa bé với dòng lệ sám hối. Chúa đã nhìn ông bằng ánh mắt thứ tha trìu mến. Đời ông là giằng co giữa yếu đuối và dũng mảnh, giữa trọn vẹn và dang dỡ, giữa xa và gần, giữa trời và đất. Trái tim ông có u tối đi tìm ánh sáng, có nuối tiếc đi tìm lý tưởng. Đời ông có tự tin gặp vấp ngã, có phấn đấu gặp thất bại. Trong sự vấp ngã yếu đuối cuộc đời phần một của người môn đệ này vẫn có một tâm hồn chân thành.

Phần hai cuộc đời ông là một thiên anh hùng ca.Thiên anh hùng ca được mở đầu bằng những lời chứng của Gioan(Ga 21,2-3). Lời chứng nói về một đêm đen mờ mịt của biển hồ Tibêria, rồi đưa đời ông từ đếm đen mờ mịt ấy về một cõi trời phiêu bạt mịt mù sương gió cho Nước Trời.

Sứ mạng theo Đức Kitrô khởi đầu từ đây khi bảy anh em ra đi đánh cá, vất vả cả đêm mà không được gì. Đức Giêsu Phục sinh đến với họ ban cho họ mẻ cá lạ lùng.Chính Đấng Phục sinh đã hỏi Ông : Phêrô, con có yêu mến thầy không ? Phêrô đáp : Thưa Thầy,Thầy biềt rõ mọi sự, thầy biết con yêu mên Thầy. Sau khi Phêrô trả lời câu hỏi ấy với tất cả chọn lựa cân nhắc ,Chúa nói với ông rằng : Thầy bảo cho anh biết lúc còn trẻ anh tự thắt lưng lấy và đi đâu tuỳ ý.Nhưng khi đã về già,anh đã phải giang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn tới nơi anh chẳng muốn. Phúc âm Gioan cắt nghĩa rõ con đường này là : Người nói như vậy có ý ám chỉ ông phải chết cách nào.Thế rồi Chúa bảo ông : hãy theo Thầy. Chỉ chờ đợi lời mời gọi này, Phêrô lập tức lên đường thực thi sứ mạng Thầy trao.Từ đây trên tảng đá này Thầy xây Giáo hội của Thầy, cửa hoả ngục sẽ không thắng được.Từ đây, những trang sử vẻ vang của giáo hội sơ khai được viết nên bởi vị Tông đồ có lòng yêu mến Chúa thiết tha.

2. Thánh Phaolô

Đọc Công vụ Tông tồ từ chương 8 trở đi, chúng ta bắt gặp một Saolô, ở Tac-xô, là người Do thái, trí thức, thông thạo nhiều thứ tiếng miền Do thái – Hy lạp, rất sùng đạo theo môn phái Ga-ma-li-ên ở Giê-ru-sa-lem. Cuộc đời phần một của Phaolô là biệt phái nhiệt thành đi lùng sục bắt bớ Đạo Chúa, tham gia vào vụ giết Tê-pha-nô và trên đường Đa-mát truy lùng các Kitô hữu.

Được ơn trở lại trên đường Đa-Mat, Saolô được biến đổi để trở nên chứng nhân vĩ đại là Phaolô,Tông Đồ dân ngoại. Cuộc đời phần hai của Phaolô đã viết nên thiên anh hùng ca.

Sách Công vụ tông đồ kể lại :trên đường Đa-mat, Phaolô rong ruổi trên yên ngựa hăng say truy bắt các Kitô hữu thì thình lình ánh sáng từ trời loé rạng bao lấy ông. Không bao giờ Phaolô còn thoát được ra ngoài ánh sáng đó.Từ đó trở đi, Chúa Kitô đã trở thành tất cả đối với Phaolô.Từ đó trở đi, chỉ có Chúa Kitô là đáng kể.

Khi đã biết Chúa Kitô thì “ những gì xưa kia tôi cho là có lợi,thì nay,vì Đức Kitô,tôi cho là thiệt thòi.Hơn nữa tôi còn coi tất cả mọi sự là thiệt thòi,so với mối lợi tuyệt vời là được biết Đức Giêsu Kitô,Chúa của tôi.Vì Ngài, tôi đành mất hết,và tôi coi tất cả như đồ bỏ,để được Đức kitô và được kết hợp với Người.Được như vậy,không phải nhờ sự công chính của tôi, sự công chính do luật Mô-sê đem lại,nhưng nhờ sự công chính do lòng tin vào Đức Giêsu( Pl 3,7-9). Từ đó trở đi Phaolô hiên ngang vì tư cách làm môn đệ Chúa Kitô và với tư cách ấy Ngài tuyên xưng sự duy nhất, sự bình đẳng, tình huynh đệ thực sự giữa tất cả mọi người :” Vì anh em,phàm ai đã được thanh tẩy trong Đức Kitô,thì đã được mặc lấy Đức Kitô: không còn Do thái hay Hy lạp;không còn nô lệ hay tự do;không còn nam hay nữ;vì anh em hết thảy là một trong Đức Kitô Giêsu (Gal 3,27-28).Vì Đức Kitô là “tất cả mọi sự và trong mọi người” ( Col 3,11). Phaolô hiên ngang được sống và được chết cho Chúa Kitô.Các mối phúc thật được kết tinh nơi cuộc đời Phaolô. Biết mình đã tin vào ai, Phaolô đã sung sướng sống nghèo, lấy việc lao động mà đổi miếng ăn, không để giáo hữu phải cung phụng mình (1Cor 9,3-18 ;2Cor11,8-10), sung sướng vì đã mất tất cả và chịu đủ thứ khốn khổ vì Chúa Kitô. Phaolô không ngại trở nên hùng hồn kể về những”… lao tù đòn vọt,bao lần suýt chết,năm lần bị người do thái đánh bốn mươi roi bớt một,ba lần bị đánh đòn,một lần bị ném đá,ba lần bị đắm tàu,một đêm một ngày lênh đênh giữa biển khơi.Phải chịu đủ thứ nguy hiểm bởi “phải thực hiện nhiều cuộc hành trình,gặp bao nguy hiểm trên sông,nguy hiểm do trộm cướp,nguy hiểm do đồng bào,nguy hiểm vì dân ngoại,nguy hiểm ở thành phố,trong sa mạc,ngoài biển khơi,nguy hiểm do những kẻ giả danh là anh em;phải vất vả mệt nhọc,thường phải thức đêm,bị đói khát,nhịn ăn nhịn uống và chịu rét mướt trần truồng ( 2 Cor 11 23-27). Phaolô ra vào tù thường xuyên, có lần Ngài viết từ ngục thất cho Ti-mô-thê, người môn đệ, có khi không khỏi nao núng:” anh đừng hổ thẹn làm chứng cho Chúa chúng ta,cũng đừng hổ thẹn vì tôi,là kẻ bị tù vì Ngài” .Phaolô không hổ thẹn” vì tôi biết tôi đã tin vào ai …”(2 Tim 1,8-12).Vì Đức Kitô “tôi phải lao đao khốn khó đến cả xiềng xích như kẻ gian phi,nhưng Lời Thiên Chúa không bị xiềng xích” (2Tim 2,9). Phaolô đã sung sướng tự hào cả khi ý thức những yếu đuối của mình “ Ơn Ta đủ cho con vì chưng quyền năng trong yếu đuối mới viên thành” (2 Cor 12,9).Không gì có thể làm nao núng lòng tin mãnh liệt ấy ” chúng tôi bị dồn ép tư bề nhưng không bị đè bẹp;hoang mang nhưng không tuyêt vọng;bị ngược đãi nhưng không bị bỏ rơi;bị quật ngã nhưng không bị tiêu diệt”( 2cor 4,8-9)

Vị Tông đồ dân ngoại đã nhiệt thành loan truyền Chúa Kitô với tất cả thao thức ”Khốn thân tôi,nếu tôi không rao giảng Tin mừng”( 1Cor 5,14). Ngài luôn sống trong niềm tin tưởng yêu mến vào Đấng đã kêu gọi Ngài ” tôi sống trong niềm tin vào Con Thiên Chúa,là Đấng yêu mến tôi và thí mạng vì tôi”( Gal 2,20).

Vì Đức Kitô và vì Tin mừng thánh nhân đã sống và chết cho sứ mạng. Cuộc sống buôn ba vì Nước trời được điểm tô muôn ngàn vạn nét đẹp của Phaolô mãi mãi được hát lên như một bài ca khải hoàn ”Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Kitô ? Phải chăng là gian truân,bắt bớ ,đói khát,trần truồng ,nguy hiểm,gươm giáo? … Vì tôi thâm tín rằng sự chết hay sự sống,dù thiên thần hay thiên phủ,dù hiện tại hay tương lai,hay bất cứ sức mạnh nào,trời cao hay vực thẳm hay bất cứ tạo vật nào khác,không có gì có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu Thiên Chúa thể hiện cho chúng ta trong Đức Giêsu Kitô,Chúa chúng ta “ ( Rm 8,35-39).

3. Phêrô và Phaolô, tượng đài hiệp nhất.

Giáo hội mừng kính hai thánh Tông đồ, hai cột trụ Giáo hội cùng chung một ngày. Hai con ngưòi khác nhau từ cá tính đến thân thế nhưng cùng chung một ơn gọi từ Chúa Kitô, cùng chung một niềm tin vào Chúa Kitô, chung một sứ mạng Chúa Kitô trao phó và cuối đời cùng chịu tử đạo vì Chúa Kitô tại Roma. Cùng chia sẽ một niềm tin, cùng thi hành một sứ mạng, Chúa Kitô đã đã đưa hai Ngài đến một cùng đích, một vinh quang đội triều thiên khải hoàn. Hai con người khác biệt ấy laị có những điểm tương đồng lạ lùng.Chúa Kitô đã nối những điểm tương đồng ấy để tất cả được nên một ở trong Người. Thánh Phêrô, trước đây hèn nhát, sợ hãi, chối Chúa, về sau yêu Chúa nồng nàn thiết tha. Thánh Phaolô, trước kia ghét Chúa thậm tệ, sau này yêu Chúa trên hết mọi sự. Trước kia hai vị rất khác biệt, bây giờ cả hai nên một trong tình yêu Chúa.

Sự nghiệp Tông đồ tiếp bước Chúa Kitô, hai vị hiệp nhất trong cùng một lòng chân thành tuyên xưng, hiệp nhất trong một tâm huyết nhiệt thành rao giảng để rồi mãi mãi hiệp nhất trong cùng một đức tin minh chứng. Mặc dù có nhiều khác biệt về thành phần bản thân, về ơn gọi theo Chúa về hướng truyền giáo, nhưng cả hai vị đã tạo nên sự hiệp nhất trong đa dạng. Cùng chịu tử đạo. Cùng trở thành nền móng xây toà nhà Giáo hội. Cùng trở nên biểu tượng hiên ngang của niềm tin Công Giáo. Hai Vì Sao Sáng được Giáo hội mừng chung vào một ngày lễ 29 tháng 6. Hai Tông Đồ cột trụ đã trở nên tượng đài của sự hiệp nhất trong Giáo hội. Hiệp nhất là một công trình được xây dựng với nhiều nổ lực của con người dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Linh. “Khác nhau trong điều phụ, hiệp nhất trong điều chính, yêu thương trong tất cả”, đó là khuôn vàng thước ngọc cho tinh thần hiệp nhất trong Giáo hội (x. Làm nụ hoa trắng. ĐGM Vũ Duy Thống).

Đón nhận ánh sáng từ nơi Chúa Kitô, hoạt động truyền giáo theo sự dẫn dắt của Chúa Thánh Linh, hai Thánh Tông đồ Phêrô, Phaolô đã nên hai vì sao sáng ngời, trở nên nền tảng hiệp nhất. Xin hai Ngài luôn nâng đỡ Giáo hội hiệp thông.

Bài của Lm Giuse Nguyễn Hữu An
Kỷ niệm lễ bổn mạng của Pet. NguyenNgocHai.


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://runglathap.forumvi.net
NgNgHai
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 1334
Join date : 28/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Nhân ngày lễ Thánh Phero - Phaolo... 2011   Tue Jun 28, 2011 9:28 pm

PHÊRÔ Và PHAOLÔ : HAI VIÊN ĐÁ TẢNG DIỆU KỲ


Sau một thời gian rao giảng Tin Mừng cứu độ, Chúa Giêsu muốn biết xem người ta nhận định thế nào về thân thế và sứ mạng của Người, nên Người mới hỏi các môn đệ: “Người ta bảo con người là ai ?” (Mt 16,13). Câu hỏi này như một hình thức trắc nghiệm về niềm tin. Dân chúng trả lời mỗi người mỗi cách, nhưng tất cả đều không chính xác.

Chỉ có lời tuyên tín của Phêrô, “Thầy là Đức Kitô Con Thiên Chúa hằng sống” (Mt 16,16) là câu trả lời làm Chúa Giêsu hài lòng nhất. Nếu cho điểm, có lẽ Phêrô đã đạt điểm tuyệt đối, điểm 10. Ngay sau đó Chúa Giêsu đã cúi xuống để nâng Phêrô lên một địa vị đặc biệt. Chúng ta biết lúc ấy Phêrô đang mang cái tên cúng cơm, tên thường gọi là Simon. Đây là cái tên rất phổ biến đối với dân Dothái. Ngay trong Tân ước, cũng có tới 3 nhân vật cùng có tên Simon được nhắc đến, đó là Simon nhiệt thành - một trong nhóm Mười Hai, Simon thành Kyrênê và Simon Phêrô.

Chúa Giêsu đã long trọng đặt tên mới cho ngài là Phêrô, tiếng Dothái là Kêpha, nghĩa là đá. Simon, cái tên đang đẹp như vậy, giờ được đổi thành đá (Nguyễn văn Đá !). Chắc hẳn Phêrô đã rất ngạc nhiên vì cha mẹ mình đặt tên như vậy, sao giờ Thầy mình lại đặt cho cái tên lạ lùng như thế. Tại sao lại là Đá ? Là đá có ý nghĩa gì ? Là đá, bởi vì chúng ta biết rằng trong Cựu Ước, hình ảnh đá là hình ảnh hết sức kiêu hùng, hết sức cao vượt. Đá ở đây không phải là đá lăn đá lộn ngoài đường; đá ở đây chính là hình ảnh, là biểu tượng của Thiên Chúa. Bởi thế mà người Dothái mỗi lần cầu nguyện, họ thường nói với Chúa rằng : Lạy Chúa, Ngài là Đá Tảng con nương nhờ; Ngài là Thạch Động, là Núi Đá cho con ẩn mình; Ngài là Đá Cứu Độ…. Được Chúa lấy tên đó mà đặt cho mình, hẳn là Simon Phêrô rất hãnh diện. Và cũng chính qua tên đó mà Phêrô được gởi cho một căn tính mới, một lý lịch mới. Vì chưng đối với người Dothái, cái tên luôn gắn liền một sứ mạng. Cái tên mới đồng nghĩa với sứ mạng mới (x. Lm. Nguyễn Thế Toàn, CD Bài Giảng). Sứ mạng mới ở đây là làm nền tảng cho Giáo hội Chúa Kitô : “Con là Đá, trên đá này, Thầy sẽ xây Hội thánh của Thầy” (Mt 16,18). Nói theo ngôn ngữ ngày hôm nay thì ngài là Đức Giáo Hoàng cơ đấy !

Thế còn thánh Phaolô thì sao ? Một số bạn trẻ lý luận vui rằng tại sao Chúa Giêsu không đặt cho ngài cái tên là Phao-rin, phao xịn, mà lại đặt tên là Phao-lô, vì Phao-lô nghĩa là phao dỏm. Mà phao dỏm thì ai mà xài! Thực sự thì Chúa Giêsu không đặt tên cho Phaolô. Phaolô là cái tên Hylạp của ngài; còn Saolê là tên gọi theo tiếng Dothái. Tuy nhiên, một điều cần ghi nhận là ngài được chính Chúa Giêsu trực tiếp chọn gọi trên đường đi Đamas, và đích thân Chúa Giêsu trao sứ mạng cho ngài, một sứ mạng cao cả là làm tông đồ cho dân ngoại. Như vậy thánh Phaolô đã cùng với thánh Phêrô giữ vai trò là hai trụ cột, hai viên đá sống động làm nền cho Giáo hội Chúa Kitô.

Thế nhưng một điều ngỡ ngàng là khi đọc lại các sách Tin mừng và sách Công vụ Tông đồ, chúng ta thấy cả hai Tảng Đá này đều bị nứt (một bị nứt trước khi xây và một bị nứt sau khi xây). Trước khi đặt xây thì tảng đá Phaolô đã bị nứt (x. Giọt Nước Mắt Hồng, Lm. Đỗ Văn Thiêm, NXB Tôn Giáo 2005). Những lần bắt bớ Giáo hội, và giết hại các Kitô hữu là những vết nứt. Là một người nhiệt thành với Giavê Thiên Chúa và trung thành với luật Môisê, Phaolô đã không ngần ngại tiêu diệt những ai xưng mình là môn đệ Đức Kitô. Đối với Chúa Giêsu, Phaolô là một viên đá tảng kiên vững của đạo Dothái, song là tảng đá đầy góc cạnh, ngang ngược, kiêu căng, tự mãn và cũng quá nhiều đường nứt. Tuy thế, Chúa Giêsu sẽ sử dụng viên đá này trong công trình mở mang ngôi nhà Giáo hội của Người. Chúa Giêsu sẽ sửa lại, gọt đẽo lại bằng lòng thương xót của Người, cùng với cả những thập giá khổ đau mà thánh nhân phải chịu, như bị mù lòa, bị bắt bớ, bị tù đày, bị đánh đòn, bị ném đá, bị trộm cướp, bị đắm tàu, bị đói khát…(x. 2Cr 11,23-27). Chính tình yêu của Đức Kitô và những đau khổ mà thánh nhân chịu đã biến luyện ngài trở thành một viên đá trơn tru lành lặn, và nhất là luôn gắn kết với Đá Tảng Góc Tường là Đức Kitô, như lời ngài xác nhận : “Không có gì tách tôi ra khỏi lòng yêu mến của Đức Kitô” (Rm 8, 35.39).

Thưa quý ÔBACE. Nếu tảng đá Phaolô bị nứt trước khi xây thì tảng đá Phêrô, đá chính hiệu, không bị nứt bể ngay từ đầu, mà lúc đặt xây rồi mới bị nứt. Không phải nứt một đường mà là ba đường. Mỗi lần chối Chúa là một đường nứt; đường nứt sau lớn hơn đường nứt trước, và có nguy cơ tách lìa khỏi Đức Kitô là Viên Đá Góc.

Nhiều người vẫn thắc mắc : liệu Chúa Giêsu có biết trước những điều này không, mà sao Ngài vẫn chọn tảng đá này. Ngài vẫn chọn vì chính ngài sẽ giúp Phêrô hàn gắn lại tảng đá đời mình. Hàn gắn bằng gì ? Thưa đối với Phêrô là bằng ánh mắt bao dung khoan thứ của Chúa Giêsu. Chính ánh mắt dung thứ ấy đã làm cho vết nứt nơi tâm hồn ông liền lại. Hơn nữa ngài còn sửa chữa bằng nước mắt. Kỳ lạ ở chổ, đá mà biết khóc, tảng đá mà biết rơi lệ. Tương truyền rằng thánh nhân đã khóc lóc ăn năn (khóc như mưa mấy ngày qua vậy), khóc đến độ nước mắt chảy làm mòn cả hai gò má. Nước mắt ấy được các nhà tu đức gọi là nước mắt hồng. Gọi là nước mắt hồng vì là nước mắt chảy ra từ trái tim sám hối. Như thế, tảng đá Phêrô chẳng những đã trở nên lành lặn mà còn cứng rắn hơn, vững chắc hơn. Chính Chúa Giêsu đã xác nhận điều này : “Dầu sức mạnh hỏa ngục có nổi lên cũng không làm gì được” (Mt 16,18). Nhưng đồng thời tảng đá ấy cũng “khiêm tốn” hơn, vuông đẹp hơn trước rất nhiều.

Giờ đây, Chúa Giêsu có thể hoàn toàn yên tâm trước sứ mạng mà Người đã giao phó cho hai vị. Nhờ đá tảng Phêrô mà tòa nhà Giáo hội được nên kiên vững; nhờ đá tảng Phaolô mà Hội thánh Chúa Kitô được mở rộng cho muôn dân nước.

Kính thưa quý ÔBACE. Qua Bí tích Rửa tội, mỗi người chúng ta cũng được mang một danh xưng mới, danh xưng Kitô hữu. Danh xưng này nói lên một sứ mạng đặc biệt, sứ mạng xây dựng Hội thánh Chúa ở trần gian. Nếu chúng ta không là đá tảng như Phêrô hay Phaolô, thì chúng ta cũng được mời gọi làm một viên gạch góp phần xây nên tòa nhà Giáo hội. Thế thì chúng ta phải khiêm tốn đặt câu hỏi cho mình : Viên gạch đời tôi đang trong tình trạng nào ? Có thể là nó quá méo mó, cong queo và nhiều góc cạnh khi con người của mình còn đầy những tính hư nết xấu, đầy những đam mê tội lỗi chăng ? Có thể là bị nứt bể và mất hiệp thông với Viên Đá Góc là Đức Kitô, khi đời sống của chúng ta thiếu cầu nguyện, thiếu lòng yêu mến Chúa chăng ? Và cũng có thể là không còn gắn kết với các viên gạch khác là anh chị em mình, khi sống thiếu tình liên đới và lòng bác ái yêu thương chăng ?… Nếu viên gạch đời tôi còn cong queo méo mó, xin Chúa giúp uốn nắn lại cho ngay thẳng; nếu còn quá nhiều góc cạnh, xin Chúa gọt đẽo cho vuông vức; nếu bị nứt bể, xin Chúa hàn gắn; và nếu tách lìa với Đức Kitô và Giáo hội, thì xin Thánh Thần Nguồn Tình Yêu nối kết lại, để cuộc đời chúng ta luôn là những viên gạch thật đẹp trong bàn tay Người Thợ Xây là chính Chúa.

Vậy hôm nay, trong ngày lễ mừng hai thánh Quan Thầy Phêrô và Phaolô, chúng ta cùng nguyện xin Chúa, qua lời cầu bầu của các ngài, giúp mỗi người chúng ta luôn biết ý thức về sứ mạng của mình và nổ lực chu toàn sứ mạng ấy trong việc cộng tác xây dựng ngôi nhà chung của Giáo Hội ngày một tươi đẹp và lớn mạnh hơn. Amen.

GP. Phan Thiết, Lễ Thánh Phêrô và Phaolô
Lm. Giuse Nguyễn Thành Long

NNH - Sk fr. tinvui.info





Được sửa bởi NgNgHai ngày Tue Jun 28, 2011 9:40 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://runglathap.forumvi.net
NgNgHai
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 1334
Join date : 28/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Nhân ngày lễ Thánh Phero - Phaolo... 2011   Tue Jun 28, 2011 9:38 pm

LỄ THÁNH PHÊRÔ VÀ PHAOLÔ
Nhân nghĩ đôi điều về vấn đề học vấn...

Ngày 29/6/2011 Nhật báo tuổi trẻ và thanh niên trong mấy ngày qua đăng tin liên tục về hiện tượng nhiều người sử dụng bằng giả (chứng chỉ trình độ) trong việc thăng quan tiến chức, xin việc, tăng lương. Hiện trạng này không chỉ là ung nhọt cho xã hội, nhưng còn nói lên sự băng hoại về mặt đạo đức, nhân bản, xóa nhòa những nét đẹp ham học, hiếu học của các bậc tiền nhân.

Một trong những đòi hỏi rất gắt gao và quan trọng của những nhà tuyển dụng nhân sự, những người sử dụng chất xám và sức lao động. Đó là những tấm bằng cử nhân, thạc sỹ, tiến sỹ. Khi sở hữu được nhưng tấm bằng trên, người cần việc và xin việc nắm chắc 80% thành công.

Lời Chúa trong thánh lễ mừng kính hai thánh Phêrô và Phaolô, giới thiệu cho ta cách tuyển dụng nhân sự và người cộng tác trong công việc của Đức Giêsu rất ư là “ ngược đời” theo cách nhìn của người đời. Không “ngược đời” sao được, trước khi về với Chúa Cha, Đức Kitô chuẩn bị một tầng lớp kế thừa, hay nói đúng hơn Ngài chọn một người đại diện cho Ngài, một người để trở thành thủ lĩnh Giáo Hội tại thế là thánh Phêrô và Phaolô. Giờ ta hình dung cách chọn người của Đức Kitô dưới ánh sáng của Tin Mừng, để phần nào đó ta cảm nhận ra được tình yêu của Đức Kitô dành cho hai ngài và cho ta.

Với Thánh Phê rô. Một ngư phủ, trình độ hạn chế vì gia cảnh không mấy khá giả, một người mang trong tâm ước vọng cách mạng giải phóng dân tộc khỏi bàn tay áp bức của đế quốc Rôma như bao bạn cùng trang lứa; một ngườichân chất, chân chất trong cả lời nói lẫn hành động; một người khẳng khái nhưng cũng rất nhát gan. Nhớ 3 năm trước, vào một buổi chiều nơi biển hồ Galilê, khi cùng người anh trai kéo lưới, bỗng một tiếng gọi mời của Đức Kitô: “ Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh trở thành những kẻ lưới người như lưới cá”(Mt.4,19). Tuy tiếng gọi mời được cất lên từ một Con Người, nhìn dáng vẻ bên ngoài không mấy gì cao sang, quyền quý, nhưng giọng nói và ánh mắt toát lên một năng lực và đầy quyền uy, nơi ánh mắt hàm chứa một tình yêu bao la. Thánh Nhân đã bỏ chài cất bước đi theo.

Rong ruổi 3 năm theo Thầy Giêsu từ buổi chiều định mệnh ấy. Phêrô nhiều lần chứng tỏ tình cảm của mình đối với Thầy:“Thưa Thầy! Bỏ Thầy con biết theo ai” (Ga.6,68), nhưng cũng không ít câu hỏi cắc cớ đặt ra với Thầy: “ Thầy coi, phần chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy. Vậy chúng con sẽ được gì?” (Mt.19,27); bảo vệ Thầy, qua việc rút gươm chém đứt tai một tên cảnh vệ của thầy Thượng Tế trong vườn cây dầu, lên tiếng phản đối Thầy khi Thầy tuyên bố, chấp nhận thua cuộc để lên Giêrusalem chịu án tử, để rồi Thánh nhân sụ mặt khi bị Đức Kitô quay lại quở trách: “ Nhưng Đức Giêsu quay lại bảo ông Phêrô: Xatan, lui ra đằng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải của Thiên Chúa, mà của loài người”(Mt.16,21-23); không chấp nhận Thầy hạ mình trở thành đầy tớ để rửa chân: “Thưa Thầy! Thầy mà lại rửa chân cho con sao?” (Ga.13,6); tức tối với anh em đồng môn trong việc tranh dành chỗ cao thấp: “ Nghe vậy 10 môn đệ kia đâm ra tức tối với ông Gioan” (Mc.10,41). Cuối cùng, vì sợ chết, sợ liên lụy với Thầy mà dõng dạc chối Thầy tới 3 lần, lần cuối cùng trong 3 lần, Thánh Nhân buông lời thề: “ Tôi thề là không có biết người các ông nói đó” (Mc.14,71)…

Đời sống của Thánh nhân trong 3 năm theo Thầy là thế đó. Thế nhưng, khi chọn và cắt đặt Thánh Nhân trong nhiệm vụ chăn đắt đoàn chiên Giáo Hội tại thế, Giáo Hội toàn cầu do chính Ngài thiết lập. Ngài không nhìn về quá khứ, cũng chẳng hỏi Phêrô học tới đâu, trình độ ra sao? Đã làm và thực hiện được những gì….? Qua 3 trắc nghiệm ngắn gọn: “ Này Simon (Phêrô), con ông Gioan, con có yêu mến Thầy hơn những người này không? ” (Ga.21,1-19). Dẫu buồn vì Thầy hỏi tới 3 lần, nhưng Thánh Nhân khẳng khái trả lời: “ Thầy biết hết mọi sự, Thầy biết con yêu mến Thầy”. Sau khi đã trắc nghiệm và báo cho Thánh nhân biết hững gì sẽ sảy đến trong tương lai khi lãnh nhận trọng trách. Đức Kitô một lần nữa rất ngắn gọn: “ Con hãy theo Thầy”. Kể từ giây phút ấy, thánh Phêrô chính thức trở thành cánh tay nối dài của Đức Kitô, trở thành người lãnh đạo Giáo Hội, trở thành vị Giáo Hoàng tiên khởi.

Với Thánh Phaolô. Một thanh niên đầy nhiệt huyết. Tên gọi trước đây của Thánh nhân là Saolô, xuất thân từ dòng dõi Pharisêu, một trong những người giữ luật lệ Môisê một cách nghiêm ngặt; người từng tham gia và chứng kiến việc hành hình thánh Têphanô, một người năng nổ trong việc bách hại, đem cầm tù những người tin TheoĐức Kitô và Tin Mừng Phục Sinh do các thánh Tông Đồ rao giảng (x.Cv.7,55-60;8,1-3). Có thể nói con người trước đây của Thánh nhân là sát thủ đối với các thánh Tông Đồ và nhưng ai dám tuyên xưng Đức Kitô là Chúa. Đấng đã chịu chết và Phục Sinh để cứu độ nhân loại.

Thế rồi, vào một ngày đẹp trời, khi cầm trong tay lệnh bài của các Thượng Tế trong việc truy bắt những Kitô hữu tiên khởi tại các hội đường ở Đamát. Saolô, một mình một ngựa tiến thẳng về Đamát, quyết chí quét sạch những người Kitô hữu ra khỏi các hội đường, cố lập nhiều chiến công. Thế nhưng, khi gần tới thành Đamát, một biến cố lớn đã sảy ra với Saolô như sách Công Vụ trình thuật: “ Vậy đang khi Saolô đi đường và đến gần Đamát, thì bỗng nhiên có một luồng ánh sáng từ trời bao phủ lấy ông. Ông ngã xuống đất và nghe có tiếng nói với ông: Saolô, Saolô, tại sao ngươi bắt bớ Ta? Ông nói: Thưa Ngài, Ngài là Ai? Người đáp: Ta là Giêsu mà ngươi đang bắt bớ. Nhưng ngươi hãy đứng dạy vào thành, người ta sẽ nói cho ngươi bết ngươi phải làm gì.” (Cv.9,1-6).

Qua biến cố ngã ngựa. Thánh Nhân đã trở thành khí cụ của Đức Kitô như lời Chúa phán với ông Khanania “ Người ấy là lợi khí Ta chọn để mang danh Ta đến trước mặt các dân ngoại, các vua chúa và con cái Ítraen” (Cv.9,15). Từ một người bách hại đạo Chúa, nhưng nhờ ơn Chúa, Thánh nhân đã trở thành sứ giả và vị Tông Đồ nhiệt huyết nhất, hăng say nhất, lỗi lạc nhất, được xếp vào hàng thứ hai sau thánh Phêrô. Di sản của ngài để lại rất quý báu. Đó là những thư gửi cho các giáo đoàn, mà Giáo Hội thường công bố trong phụng vụ thánh lễ.

Quả thật, có một câu nói “ Mỗi Thánh nhân có một dĩ vãng, mỗi tội nhân có một tương lai ” Qua đời sống của Thánh Phêrô và Phaolô, khai mở cho ta những bài học rất quý giá trên con đường trở thành môn đệ và bước theo Đức Kitô.

Thứ 1: Đức Kitô đã tỏ lộ Lòng Thương Xót và tình yêu của Ngài cho ta qua hai thánh Phêrô và Phaolô. Ngài yêu ta bằng một tình yêu vô vị lợi, một tình yêu hoàn hảo không câu nệ và chấp nhận ta, dẫu đời sống ta có ra sao, ngược lại Đức Kitô cũng mời gọi hay nói như một vị thánh Đức Kitô van xin tình yêu của ta như một người “ ăn mày”. Vì thế, để ta thực sự trở thành môn đệ của Đức Kitô, chỉ có trong tình yêu và nhờ tình yêu ta mới chu toàn, mới có thể. Cổ nhân vẫn dạy ta “ Chữ tâm bằng ba chữ tài”. Trong mối tương quan giữa ta với Chúa, Ngài cũng sẽ hỏi ta như đã từng hỏi thánh Phêrô: “ Này con, con có yêu mến ta hơn những người này không?”. Giữa cuộc sống muôn vàn cái để ta yêu như: Yêu cha, mẹ, vợ chồng, con cái, bạn bè, công việc, tiền bạc, chức quyền, đam mê lạc thú ….Ta có dành tình yêu cho Đức Kitô trên hết không? Ta có thể thưa với Ngài một cách thực lòng: “ Lạy Thầy, Thầy biết con yêu mến Thầy”. Tình yêu đó được thể hiện qua người anh em chung quanh ta không? Đức Kitô hôm qua hôm nay vẫn là một, Ngài vẫn chờ, vẫn đợi ta, vẫn khát khao tình yêu của ta như lời thứ 5 của Ngài trên đỉnh cao thập giá “ Ta Khát” (Ga.19,28).

Thứ 2: một người chối Chúa như thánh Phêrô, không chỉ một nhưng tới ba lần, một người đã từng hăng say bách hại đàn chiên của Chúa, tiếp tay giết hại chứng nhân của Chúa như thánh Phaolô. Thế mà Ngài vẫn mời gọi cộng tác và giúp các ngài hoàn thành sứ mệnh cao cả một cách tuyệt vời. Với ta, giữa những bất toàn, khiếm khuyết, giới hạn của kiếp người, không ít lần ta bách hại Ngài qua việc ta làm gương mù, gương xấu cho anh em, qua việc ta không chu toàn bổn phận hằng ngày…Tin chắc Đức Kitô vẫn luôn nhắc nhở ta như đã từng nhắc nhở thánh Phaolô: Này con, sao con bắt bớ ta?”, Ngài vẫn luôn động viên ta, mời gọi ta cộng tác với Ngài trong từng hoàn cảnh và từng bậc sống. Có điều là giữa những vấp ngã và những bóng đen của thế gian che phủ mắt ta, ta có mạnh dạn đứng lên như thánh Phaolô không? Đây là những điều Chúa biết ta và ta biết chính ta. Đức Kitô, Ngài vẫn chờ, vẫn đợi ta qua những lần ta ngã ngựa giữa dòng đời, qua ánh mắt và lời nhắc nhở của các bậc bề trên.

Thứ 3: Đức Kitô trao ban, mời gọi và đặt để những con người bất toàn như thánh Phêrô và Phaolô trước kia trở thành những cánh tay nối dài của Ngài, thành những người lãnh đạo Giáo Hội. Vì thế, trong mối tương quan giữa ta và các vị mục tử, ta có đồng cảm và nhận ra nơi các ngài trong đời sống và trong thân phận kiếp người, còn đó những khiếm khuyết, những bất toàn, để rồi ta thông cảm, ta cầu nguyện và cộng tác với các ngài trong công việc, trong nhiệm vụ loan báo tin mừng không? Đức Kitô đã yêu thương và mời gọi các vị mục tử cộng tác vào chương trình cứu độ của Ngài. Ta là ai? Lẽ nào ta lại ta lại có nhưng ngôn từ xúc phạm và trách cứ các ngài. Cổ nhân đã có câu: “ Nhân vô thập toàn”.

Trong ngày ta cùng với toàn tể Giáo Hội mừng kính hai thánh Phêrô và Phaolô, ta cùng hiệp lòng cảm tạ Chúa đã tỏ lộ tình yêu của Ngài qua các Thánh nhân, ta cảm tạ Thiên Chúa đã mời gọi ta cộng tác vào chương trình của Ngài, dẫu đời sống ta con đó nhưng yếu đuối, những thơ ơ và biếng nhác, ta cảm tạ Chúa đã ban cho chúng ta những tấm gương vượt qua những bất toàn của kiếp người, biết đứng lên sau những lần vấp ngã để trở thành cây viết chì trong lòng bàn tay của Chúa. Ta cũng xin Chúa, nhờ lời chuyển cầu của hai thánh Phêrô và Phaolô ban cho ta có một lòng mến sắt son, một sức mạnh vượt qua những cám dỗ và thử thách trong đời, ban tràn đầy Thánh Thần của Ngài xuống trên ta, để Thánh Thần của Ngài soi sáng, hướng dẫn, ta nhận ra được tiếng gọi mời của Chúa và giúp ta chu toàn bổn phận của người Kitô hữu và nhất là giúp ta luôn hăng say trong nhiệm vụ loan báo Tin Mừng. Cuối cùng ta xin Chúa chúc phúc lành cho tất cả các vị mục tử là những người Chúa đã chọn trong gia đình nhân loại và Giáo Hội, để nhờ ơn Chúa giúp, các ngài sẽ là những ánh sao, những muối và men ướp, rọi sánh chân lý và ướp mặn cho đời.

Lạy Chúa! Nhờ lời chuyển cầu của hai thánh Phêrô và Phaolô, xin đón nhận con trong tình yêu của Chúa và xin giúp con thực sự trở thành môn đệ của Chúa. Amen.

Sài Gòn Ngày 28/6/2011

Antôn Lương Văn Liêm

NNH - Sk fr tinvui.info
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://runglathap.forumvi.net
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Nhân ngày lễ Thánh Phero - Phaolo... 2011   

Về Đầu Trang Go down
 
Nhân ngày lễ Thánh Phero - Phaolo... 2011
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» BẢN CRACK MỚI CHO KIS 2011 Cập nhật ngày 01/10/2010
» làm sao dò thuanviet trong dth
» Google Earth-xem bản đồ và... qua vệ tinh
» FPT dự kiến năm 2011 phóng vệ tinh đầu tiên
» Bản quyền giải ngoại hạng Anh:HCTV dọa “trả đòn” K+

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: TÂM HỒN... :: TÂM LINH ĐỜI SỐNG-
Chuyển đến