Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Gửi về một người em gái…

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
NgNgHai
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 1330
Join date : 28/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Gửi về một người em gái…   Fri Apr 29, 2011 1:36 am


Gửi về một người em gái…

Nắng chiều đã tắt hẵn tự bao giờ, cơn mưa chiều chợt đến, với thành phố đèn hoa này có phải chăng đã giữ lại hồn tôi để sầu ai đâu đó – nhớ về cho một người em gái của thưở xa xưa nào…

Kể từ ngày tôi đã vào được cánh cửa khungtroisaomai này, tôi vui mừng lắm, một nỗi vui dâng tràn từ cõi lòng mà mấy chục năm nay đã làm một kẻ rong ruỗi đi tìm… Quãng thời gian vừa qua, cũng như phần đời còn lại này, chắc có lẽ tôi phải còn viết nhiều, thật nhiều về cho SaoMai, về cho những người em gái nhỏ, cho CamVan, và hôm nay ngồi đây để viết về cho người em út mà tôi nhận diện: ThaiNgo, TuyetNhung, và có khi cả KDung nữa đấy.
---------------------------
Phải nói rằng “Chuyện bây giờ mới kể” mà tôi đã đọc được sau khi đã bước vào cánh cửa ân tình Sao Mai ngày nào, nhiều bài thơ hay, tình tứ, đầy tính lãng mạn và thật cảm kích, nhưng có còn nữa hay không? Khi bất chợt tôi ghé qua “gian nhà” của Chuyện bây giờ mới kể kia…. Hỏi ra mới biết là của ThaiNgo… Phải nói rằng tôi chỉ là khách qua đường đang dừng chân trú một cơn mưa đời còn nhiều thăng trầm và bôn ba này, không ngờ căn phòng đầu tiên cho tôi trú ngụ là một câu chuyện tình thật thương tâm đó, người bạn trai trong chuyện cũng đi lính, tôi cũng đi lính, cuộc đời binh nghiệp của tôi chắc có lẽ cũng có nhiều thăng trầm như anh bạn trong chuyện tình ấy, anh ra đi còn mang theo một mối tình… còn tôi khi bỏ trường bỏ thầy cô, bạn bè bước chân ra đi bỏ lại người con gái CV của một thưở tình thơ học trò, ra đi với hai bàn tay trắng và còn mang theo nhiều mộng mỵ… Nhưng cuộc đời còn lắm đổi thay, còn nhiều phủ phàng và cay đắng… ngày ra trường ở ThuDuc về phép thăm lại Dnang ngày xưa thì bạn bè cho biết: CV không thi Đại học mà nghe theo gia đình lấy một anh chàng trung úy BĐQ, những ngày phép mà tôi cho là tuyệt vời nhất, lúc ấy chỉ còn là cay đắng mà thôi, được một tuần – tôi phải về lại Saigon để trình diện…

Những người em gái thân mến của tôi !

Chuyện của anh là như thế đó, CV là người con gái đầu đời của anh đấy, khi lướt qua một chuyện tình của ThaiNgo, thấy hay hay, giống như một đoạn phim tình đời chất chứa nhiều cay đắng và xót xa kia, cả tôi cũng thế, hai hình ảnh – hai cuộc đời, hai cuộc tình khác hẵn nhưng vẫn chỉ là một mà thôi, vì tình yêu nào mà chẳng nồng cháy trong tim của lứa tuổi học trò của chúng mình ngày xưa phải không ThaiNgo, TuyetNhung, KDung ? Đấy là tình yêu, mà đôi khi có ai giải nghĩa được tình yêu là gì! Phần đời đã qua đi, với CV – tôi chỉ còn là trong kỷ niệm mà thôi, kỷ niệm của một thưở học trò biết suy tư, biết nhìn đời với ánh mắt màu hồng tưởng chừng như chưa hề phôi phai ấy, còn chuyện tình bây giờ mới kể của người em gái ThaiNgo – đã trải qua biết bao thăng trầm đau đớn, người con trai đã biết bảo vệ chuyện tình của mình bằng cây súng Roulor, chút xíu nữa là đã trở thành huyền thoại…. Với tôi phải công nhận anh bạn ấy có một bản lĩnh cương nghị để bảo vệ tình yêu, hơn tôi ngày ấy đã bỏ đi một cuộc tình, người con trai nào rồi cũng có một lúc như thế, trong cuộc đời của mình … Nhưng anh bạn trong chuyện mới kể thật tội nghiệp, cũng là một vị sĩ quan, nhưng khác hơn là một sĩ quan tác chiến, còn tôi là một sĩ quan văn phòng, cũng có khi ra trận – nhưng chỉ đi tăng cường vài bữa rồi lại về, rong ruỗi tháng ngày trong thành phố….

Một chuyện tình của ThaiNgo có lẽ khác hẵn chuyện tình của tôi, cho dẫu trong một cõi đời, nhưng khác hẵn đấy hỡi người em gái út của tôi… Không phải là anh, không phải là chuyện tình huyền thoại của ngày nào đã qua đi đến bây giờ em mới kể, nhưng dẫu thế vẫn là hơn… Tình yêu mà, cuộc đời mà, làm sao ai biết được ngày mai, cánh chim nào tung bay trên những bước giang hồ rồi cũng có ngày phải dừng chân để nhìn lại cho một quá khứ thảm sầu ấy… cuộc đời nào đã qua đi cũng phải ngồi nhớ lại cho một thời oanh vàng khi đã vào bóng xế, cho dẫu là ai, là anh, là em hay một con người nào đó, một con chim sau khi dừng lại ở một cành khô nào đó cũng ngoái đầu nhìn lại cho một đường bay đã qua, chúng ta vẫn thế, vẫn còn ngồi nhìn lại, đếm lại thời gian đã đi qua trong đời, để rồi nhớ nhung và tiếc nuối, sầu muộn và xót xa, đắng cay và tủi nhục….

ThaiNgo đã viết: Còn tôi, cái nhìn của tôi bây giờ đã khác xưa, cứ canh cánh bên lòng. Bây giờ anh ở đâu, có còn hiện hữu trên cõi đời này nữa hay không? Chắc chắn là anh đã yên bề gia thất. Có phút giây nào anh chạnh nghĩ đến tôi nữa không? Mong rằng anh đã bình tâm. Thời gian là một phương thuốc nhiệm mầu để giúp ta vào quên lãng. Anh đã ở lại với những trách móc, oán hận. Tôi – với những điều không thể quên – mang theo. Nhiều năm đã trôi qua, kể từ buổi ấy… Người con trai giờ đã rất xa… Xin một lần được gặp lại anh. Không như ngày xưa (nhút nhát, rụt rè, hỏang sợ…) Tôi sẽ mạnh dạn nắm lấy đôi bàn tay anh, mạnh dạn nhìn thẳng vào đôi mắt anh. “Đôi mắt ấy… một thời… tôi vẫn nhớ! – và mạnh dạn nói với anh rằng: Xin lỗi anh – ngày đó em đã lỡ yêu rồi…

Đúng! Chính thời gian hình như đã làm cho ký ức của ThaiNgo nhạt dần theo cuộc tình ngày đó… để rồi ngày hôm nay – 13/9 – anh lại hiện diện nơi đây với một nụ cười mang nhiều bí ẩn, trong niềm bí ẩn đó, với anh – anh đã còn buồn buồn vì “tung tích” thân yêu ngày xưa mà giờ đây anh không tìm ra được nỗi nhớ, còn ThaiNgo – lại nhìn cái nụ cười bí ẩn kia bằng sự nghi ngờ về cho một người bạn trai ngày xưa – khác hẵn em gái út của anh ạ! Khác hẵn với những niềm suy tư của mỗi hình hài trong cõi đời này, nhưng lúc đó, đằng sau nụ cười bí ẩn đó, có ai hiểu cho tôi được những nỗi buồn: nhớ CV, nhớ bạn bè, nhớ về cho trường cũ ngày xưa, và cũng đằng sau nụ cười ấy còn chứa đựng nhiều nỗi xót xa lắm ThaiNgo ơi, còn em gái: phía sau nụ cười vẫn còn nhạt nhòa ấy, chắc còn một nỗi niềm của tháng ngày xưa cũ phải không ThaiNgo! Nhưng dẫu sao đời vẫn thế, hình bóng của một người trong tiềm thức của anh, hoặc của cả ThaiNgo, và ngay cả TuyetNhung, hoặc KDung cũng thế, biết bao nhiêu người em gái còn ngỡ ngàng trên những kỷ niệm xa xưa này đây ?

ThaiNgo và những người em gái của tôi ơi!

Bây giờ đã hiểu đằng sau nụ cười ấy là gì rồi phải không những người em gái, những người còn lại của SaoMai ngày nào, chiều hôm ấy, mưa vẫn rơi, càng nặng hạt, tôi đành phải ở lại chốn thành đô này thêm một đêm dài, sau một cuộc vui đã tàn, và còn suy nghĩ nhiều về cho những kỷ niệm của ngày xưa cũ……

Một người anh.

NguyenNgocHai.

_____________________________________

 Hiện nay anh đang tập trung thực hiện cho xong Tập san cá nhân của anh - viết về cho những kỷ niệm, ký ức của một thời dưới bóng SaoMai, đây là những câu chuyện thật của đời học sinh… Tập san cũng đã ở vào giai đoạn cuối để hòan chỉnh, nhân tiện đây, anh cho những em gái của anh xem qua hình bìa Tập san của anh nhé!......



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://runglathap.forumvi.net
 
Gửi về một người em gái…
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: VĂN - THƠ :: VĂN TRUYỆN SÁNG TÁC-
Chuyển đến