Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Chuyện cười...

Go down 
Tác giảThông điệp
NgNgHai
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 1341
Join date : 28/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Chuyện cười...   Sat Mar 10, 2012 2:21 pm

Chuyện cười



Một chàng trai trên đường về nhà đi ngang qua một nghĩa địa. Bỗng anh ta nghe tiếng gõ lốc cốc từ trong nghĩa địa vang ra. Anh ta hoảng hốt, tưởng là có ma, nhìn vào nghĩa địa thì thấy một ông già đang đục khoét cái gì đó trên một bia mộ.
Anh bảo:
- "Lạy chúa, ông làm tôi tưởng là ma chứ! Ông đang làm gì ở đây vậy?" Ông già trả lời:
- "Khỉ thật, đứa nào khắc sai tên tao..."


Một nhà khoa học lấy 4 con giun đất bỏ vào bốn ống nghiệm.
Con thứ nhất được cho vào ống chứa rượu.
Con thứ hai được cho vào ống chứa khói.
Con thứ ba được cho vào ống chứa tinh dịch.
Con thứ tư được cho vào ống chứa đất.
24 giờ sau: con thứ nhất: chết, con thứ hai: chết, con thứ ba: chết, con thứ tư:......sống.
Kết luận của nhà khoa học : Nếu chúng ta thường xuyên uống rượu, hút thuốc lá và quan hệ tình dục thì sẽ .... không bị giun sán !!!!


Câu hỏi đặt ra cho giải Nobel năm nay là: "Nếu bạn có một chiếc máy bay và một trái bom, bạn sẽ làm gì?".
*Mỹ: "Bỏ trái bom lên máy bay, ném sang các nước Hồi giáo."
*Binladen: "Đổ đầy nhiên liệu, lái máy bay cùng bom + hành khách đâm vào nước Mỹ."
*Việt Nam:"Bom đem cưa lấy thuốc nổ và lấy sắt, máy bay đem cưa lấy nhôm...bán ve chai cái nào cũng kiếm được tiền..."
Cuối cùng Việt Nam được trao 2 giải Nobel về Kinh Tế và Hòa Bình...


Hai vợ chồng đang chơi gôn tại một sân gôn cực kỳ đắt tiền, bao quanh bởi những ngôi nhà cực kỳ sang trọng. Khi chơi đến lỗ thứ ba, chồng dặn dò vợ (một phụ nữ rất xinh đẹp):
- Em yêu, hãy thận trọng, vì nếu trái banh lỡ va vào một cửa kính, thì chúng ta phải đền một số tiền lớn đấy.
Người vợ làm một cú đánh mạnh và tất nhiên trái banh bay thẳng vào cửa kính lớn nhất của một ngôi nhà sang trọng nhất. Người chồng tức giận, rầy vợ, sau đó hai người đến gõ cửa ngôi nhà. Một giọng nói trả lời:
- Mời vào!
Người chồng mở cửa ra và nhìn thấy một cái chai bể ở góc nhà, các mảnh chai văng đầy phòng khách. Một người đàn ông ăn mặc sang trọng đang ngồi trên ghế bành hỏi:
- Chính các người đã làm bể cửa kính?
Vợ chồng răm rắp trả lời:
- Vâng, nhưng chúng tôi rất lấy làm tiếc.
- Thật ra các người đã giải thoát cho tôi. Tôi là một vị thần bị giam trong cái chai này trong suốt 1.000 năm. Vậy để trả ơn các người, tôi xin tặng ba điều ước. Nhưng vì có hai người, nên tôi sẽ tặng mỗi người một điều ước, còn điều ước thứ ba sẽ dành cho tôi.
Người đàn ông hỏi người chồng:
- Ông ước điều gì?
Người chồng trả lời:
- Tôi muốn mỗi tháng nhận được 1 triệu USD.
- Được thôi, kể từ ngày mai ông sẽ nhận được số tiền này vào mỗi đầu tháng.
Vị thần quay qua người vợ và hỏi:
- Còn điều ước của bà là gì?.
- Tôi muốn có một ngôi nhà ở mỗi nước trên thế giới.
- Được thôi. Kể từ ngày mai bà sẽ nhận được giấy chủ quyền của các ngôi nhà này.
Người chồng hỏi vị thần:
- Vậy còn điều ước của ông là gì?
- Ta bị nhốt trong cái chai này trong hơn 1.000 năm và suốt thời gian này ta không được gần với phụ nữ. Do đó, điều ước của ta là được gần với vợ ông nhé!
Hai vợ chồng nhìn nhau một hồi và cuối cùng người chồng nói:
- Được thôi, với 1 triệu USD mỗi tháng và tất các các ngôi nhà trên thế giới, tôi nghĩ rằng chúng tôi có thể đồng ý điều này, em nghĩ sao?
Người vợ trả lời:
- Em đành phải đồng ý thôi!
Vị thần đưa người vợ vào phòng ngủ...
Hai tiếng đồng hồ sau, vị thần hỏi người vợ:
- Này, chồng em bao nhiêu tuổi vậy?
- Dạ, 40 tuổi, nhưng sao ông lại hỏi tuổi anh ấy?
- Thật không thể tưởng tượng! Đã từng này tuổi rồi mà ông ta vẫn còn tin là có thần thánh ư!

Hết mực rồi

Luật-sư hỏi:
- Xin bà cho biết lý-do xin ly-dị.
Bà khách mặt đỏ au, đáp nhỏ:
- Thưa, thật là khó nói...
Luật-sư chừng như bận-rộn lắm, giao cho cô thư-ký:
- Cô chờ nghe và ghi hộ tôi nhé!
Cô thư ký đang tẩn-mẩn sửa bút, than-phiền:
- Khổ quá! Bút lại hết mực rồi!
Bà khách nghe lọt, mừng rỡ đáp:
- Vâng! Thế đấy, xin cô cứ ghi lại như vậy!

Thông-thái

Giáo-sư phó tiến-sĩ Lê Văn Cà sang Luân-đôn phó hội. Ông bập-bẹ hỏi tài-xế tắc-xi bằng tiếng Anh:
- Chúng ta đang ở đâu đây?
- London, Sir.
- Nhưng, tôi muốn hỏi chúng ta đang ở châu nào cơ!

Xui quá

Hai ông than-thở với nhau, người lớn tuổi hơn nói:
- Rõ chán, hễ tới kỳ hè là bà xã tôi đi đẻ!
Người trẻ hơn than:
- Còn đỡ hơn tôi. Bà vợ tôi đi đẻ ngay trong tuần trăng mật!

Chuyên-môn

Trưởng phòng nhân-sự nhà Đại-biểu Quốc-hội hỏi người tới xin việc:
- Đồng chí biết tốc-ký không?
- Thưa không.
- Đánh máy?
- Thưa không?
- Thế... có biết đọc biết viết không?
- Báo cáo, có. Tôi đã qua lớp bổ-túc văn-hóa cấp ba.
- Ngoài ra, đồng-chí chuyên về ngành nào?
- Báo-cáo, tôi không chuyên về ngành nào cả.
Cán bộ trưởng phòng lắc đầu:
- Thế thì hỏng. Tất cả những chỗ làm việc dành cho những người như đồng-chí đã kín hết rồi!

Đâu có sai!

Trong giờ Văn-phạm, thầy giảng:
- Khi chúng ta nói: Con chó uống nước thì chó là chủ-từ, uống là động-từ còn nước là túc-từ.
Bây giờ là thí-dụ khác: Thầy ăn cơm. Tèo! Cho biết túc-từ ở đâu?
- Thưa, túc từ nằm ...trong bụng thầy ạ.

Quả là nghiêm trọng

Một thiếu-phụ than-thở với cô bạn láng-giềng:
- Nguy quá chị ạ! Tôi nhặt được chiếc khăn tay của tôi trong túi áo chồng tôi.
- Ơ! Vợ chồng dùng chung một chiếc khăn, có gì mà nguy!
- Nhưng chiếc khăn thêu hai đóa hồng ấy tôi đã tặng cho người bạn gái thân nhất của tôi từ lâu!
Đến phiên cô bạn láng diềng mặt mày tái đi:
- Hừ! thế thì nghiêm-trọng thật!


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://runglathap.forumvi.net
NgNgHai
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 1341
Join date : 28/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện cười...   Sat Mar 10, 2012 2:29 pm


Một ông chồng có một bà vợ hay ghen tương rất vô lối. Ông chồng quá khổ sở, không biết phải làm sao dù rất nhiều lần giải thích đủ điều với bà vợ nhưng đâu vẫn hoàn đấy.
Có ông bạn có kinh nghiệm trong vấn đề vợ ghen bậy ghen bạ, dạy cho anh ta:
- Anh hãy giả vờ nằm mơ và tìm cách lập đi lập lại nhiều lần trong cơn mơ, cho bà vợ anh biết rằng anh yêu chỉ có mình cô ta mà thôi.
Ba ngàysau, anh ta lại tìm đến bạn và than:
- Khổ quá, tôi học theo lời anh, về nhà nói với bả trong 3 đêm như vậy mà bả làm dữ hơn và còn đòi ly dị nữa.
- Thế anh nói sao?
- Thì tôi nói như anh đã dạy: «Bích ơi, anh thề chỉ có em là người duy nhất anh yêu mà thôi».
- Trời ơi, sao anh không đổi tên vợ anh. Bích là vợ tôi mà.



Một giải thưởng dành cho người đàn ông có nhiều con được trao cho một ông nọ. Trong buổi lễ trao giải, một phóng viên hỏi:
- Ông có tất cả mấy người con?
- Chín.
- Chúng nó được bao nhiêu tuổi?
- Mười tuổi, chín tuổi, tám tuổi, bảy tuổi, sáu tuổi, năm tuổi, bốn tuổi, ba tuổi và hai tuổi.
- Và bây giờ, ông đã ngừng?
- Vâng, chúng tôi mới mua một máy... TV.



Cô giáo phụ trách một lớp nam sinh của một trường nọ hay thích mặc váy thật ngắn để đi dạy. Mỗi lần cô đứng trên bục cao để viết bảng, mậy cậu nam sinh ngồi ở những dãy bàn đầu thường hay nhìn lén cô giáo từ dưới lên trên.
Một hôm, bất thình lình, cô quay lại và hỏi một cậu ngồi ngay đầu bàn bên mặt:
- Tôi biết rằng em đang nhìn tôi, vậy em thấy gì, nói thật cho cô biết.
- Dạ thưa cô, em chỉ thấy đôi chân của cô, từ đôi giày đến đầu gối của cô.
- Cô phạt em nghỉ học 1 tuần.
Quay sang cậu ngồi đầu bàn phía trái, cô giáo hỏi:
- Còn em, em nhìn thấy gì?
- Dạ thưa cô, em nhìn thấy từ đầu gối của cô đến bắp đùi trắng nỏn của cô.
- Cô phạt em nghỉ học một tháng.
- Còn em này, quay sang cậu ngồi gần nhất, cô giáo hỏi.
Cậu bé ngập ngừng định nói gì đó, nhưng thay vì trả lời, cậu ta ôm cặp bước ra cửa, vừa đi vừa nói:
- Thưa cô, em về, năm sau em sẽ trở lại trường học tiếp...



Một bà vợ không lấy gì làm đẹp, nghe lời bà bạn, có ý định đi thẩm mỹ viện. Một tuần sau, gặp lại bà bạn, bà vợ này nói:
- Thật đểu vô cùng.
- Cái gì mà đểu, thế chị đi mỹ viện sửa sắc đẹp chưa?
- Đi đâu mà đi.
- Sao vậy?
- Hôm nói chuyện với chị xong, về nhà, tôi hỏi ông chồng tôi xin 5,000$ để trả tiền sửa sắc đẹp. Thế chị biết ổng làm sao không?
- Làm sao?
- Ổng mở tủ lấy ra 20,000$ bảo tôi đi thẩm mỹ viện đi.
- Vậy thì tốt chứ sao... ờ, ờ... mà... thế thì đểu thật há!

- Anh có nhớ cách nay khoảng 9 tháng, anh vắng nhà một tuần lễ, nói với tôi là anh đi câu cá hồi không?
- Nhớ chứ, sao em hỏi vậy?
- Hồi sáng nay, có một con cá hồi mẹ gọi điện thoại tới cho biết rằng anh đã trở thành cá hồi cha rồi.



Trong tù, tên tù cũ hỏi tên tù mới:
- Cha làm gì mà vào đây?
- Tui bỏ vợ.
- Chỉ đơn giản vậy sao cha nội?
- Ừa, tui bỏ từ sân thượng xuống đất...



Một bà có 3 cô con gái có chồng. Một hôm, bà có ý định thử lòng ba chàng rể. Bà gọi chàng rể thứ nhất cùng bà đi dạo quanh bờ hồ. Thình lình bà cố tình té xuống hồ không quên nói với chàng rể là bà sẽ chết chìm vì bà không biết bơi. Không chút do dự, anh ta nhảy ngay xuống hồ và cứu bà mẹ vợ.
Sáng hôm sau, anh ta thấy trước lối vào nhà một chiếc xe mới, trên kính xe có mảnh giấy với hàng chữ: «Cám ơn con, mẹ vợ của con thương con».
Vài ngày sau, bà ta lập lại y như vậy với chàng rể thứ hai. Anh này cũng nhảy ngay xuống hồ và cứu bà mẹ vợ. Bà ta cũng tặng cho chàng rể thứ hai một chiếc xe mới với hàng chữ giống như lần trước.
Vài ngày sau nữa, bà lại làm như vậy với chàng rể thứ ba. Trong khi bà ta lặn hụp dưới nước, anh chàng rể thứ ba đứng bất động, nhìn bà mẹ vợ và nghĩ: «Đã đến lúc cho bà già này tiêu tùng». Sáng hôm sau, anh ta nhận được chiếc xe mới tinh với hàng chữ: «Cám ơn con. Nhạc phụ của con».



Trong một bữa tiệc nghe được một câu chuyện như vầy:
Có 2 vợ chồng nhà nọ cãi nhau, bà vợ cằn nhằn ông chồng:
- Anh có biết là từ khi lấy nhau em chỉ toàn nghe anh nói... đừng làm cái này, đừng mua cái nọ. Không bao giờ nghe anh nói ừ, em cứ làm điều em muốn, hay ừ em cứ mua đi... Chán quá, chắc em về nhà má em ở chắc là sướng hơn.
Ông chồng tỉnh bơ nói:
- Ừ, em cứ đi đi....



Một bà vợ hung dữ không tiếc lời đối với ông chồng nhỏ thó của bà ta:
- Anh chỉ là một tên ích kỷ hèn hạ. Anh chỉ biết nói tôi, tôi, tối ngày nói tôi, cái gì cũng tôi. Anh chỉ biết thốt lên nào... xe của tôi, công việc của tôi, con chó của tôi, như là con nhỏ này không có mặt trên đời nữa vậy. Anh phải để vô cái đầu trống rổng của anh rằng không có cái gì của anh ở đây cả, anh biết không, có nghe không? Anh tìm kiếm cái gì trong tủ đó vậy?
Và người ta nghe từ phía tủ, một tiếng nói nhỏ nhẹ, thì thầm:
- Anh... anh đang tìm «cái quần của chúng ta».



Một người đàn ông đi chơi về khuya, bắt gặp vợ ông ta đang nằm trong tay của người gác cổng. Tức giận, ông ta chạy trở xuống tầng dưới, vào phòng của gia đình người gác cổng:
- Trời ơi, bà có biết gì không? Chồng bà đang ngủ với vợ tôi trên kia kìa. Chúng ta phải làm sao tìm cách để trả thù chứ?
- Phải đấy, bà vợ anh gác cổng nói, chúng mình nên trả thù.
Vừa nói xong, bà ta nhảy lại ôm cứng ông chồng bị mọc sừng. Sau khoảng nửa tiếng, hai người buông ra, người đàn ông châm lửa đốt thuốc hút, bà vợ ông gác cổng vừa pha cà phê vừa nói vọng ra phòng ngoài:
- Chúng ta trả thù thêm nữa chứ?
Và họ lại quấn quýt trong vòng tay nhau, chăn nệm rơi cả xuống đất. Họ làm lại nhiều lần công việc này. Người đàn bà nằm dài trên bãi chiến trường, nhưng thân thể bà ta dường như còn đòi hỏi nữa:
- Hãy trả thù, chúng mình trả thù nữa nhé.
Ông chồng bị cắm sừng giọng mệt mỏi:
- Thôi... thôi, thật ra bây giờ, bây giờ anh... anh hết... hết thù rồi.



Bác sĩ khám bệnh cho một em bé. Không muốn cho em sợ, vừa khám, bác sĩ vừa tìm các nói chuyện với em bé:
- Em nằm yên, ngoan nhé, để bác khám cho. Bác kể chuyện thiên đường cho em nghe. À mà em có biết làm sao để lên thiên đường không?
- Muốn lên thiên đường, phải chết trước đã, cậu bé trả lời liền.
Thấy đứa nhỏ khá thông minh, bác sĩ hỏi tiếp:
- Em giỏi lắm, nhưng trước khi chết, chúng ta phải làm gì nào?
- Phải đến gặp bác sĩ.



Theo phong tục ở Madagascar, một hòn đảo lớn ở Ấn Độ Dương, gần Mozambique, thi hài người chết được bao bọc bằng một lớp the mỏng để cho khách đến viếng thăm, chào vĩnh biệt và nói lời phân ưu với tang chủ. Trong một đám tang ở Madagascar, khi một nhóm người đang đứng yên lặng để mặc niệm người quá vãng, cũng được đắp lên bằng một miếng "voan" to thì có một thân nhân của người quá cố kề tai nói nhỏ với người đứng đầu: "Xin lỗi, người quá cố nằm ở trong phòng đàng kia, còn đây là cây đàn dương cầm.".



Một cô gái trẻ đẹp để ý nhận thấy có một đứa con trai lạ đang bước theo sau cô ta đã hơn 15 phút qua. Quay lại người đang đi theo mình, cô gái giận dữ nói:
- Anh có biết là anh thật khiếm nhã không? Có phải anh đi theo tôi hơn 15 phút rồi không, bộ anh định đi theo đến tận nhà tôi ở số 70/2, đường Nguyễn văn Trổi, tầng dưới, cuối sân. Hãy cẩn thận, coi chừng nấc thang.


Bà vợ than phiền với chồng:
- Hôm qua, em đi xem một ông thầy bói mù. Ổng mù cả hai mắt, thế mà nhìn em, ổng bảo rằng em vóc dáng đẹp đẻ, đài các, cao sang.
- Thế thì ổng mù thật rồi.



Một anh hành khất tình cờ bước vào một nơi đang diễn ra một buổi hội họp chính trị, đúng lúc diễn giả đang giải thích thế nào là chủ nghĩa cộng sản:
- Thưa các ông, các bà, khi trong một quốc gia, chỉ có một thiểu số nhỏ nhoi có thể tìm được thực phẩm, đó là độc tài. Còn khi có một thiểu số lớn không tìm ra thực phẩm, đó là dân chủ. Nhưng trong một xứ sở mà tất cả mọi người đều có thức ăn, đó là cộng sản.
Anh hành khất hơi hoang mang, bước ra khỏi phòng họp, trở về gầm cầu tìm những bạn vô gia cư của anh ta và nói:
- Các anh hãy nghe kỹ. Nếu chỉ có vài người lục tìm thức ăn trong các thùng rác, đó là độc tài. Khi đa số lục tìm các thùng rác, đó là dân chủ. Nhưng nếu có một ngày, tất cả đều lục tìm thức ăn trong các thùng rác, đó là cộng sản.



Một thủy thủ nói với một cô gái giang hồ rằng anh ta bằng lòng theo cô gái về phòng của cô ta nhưng với một điều kiện là cô ta phải thực hiện hết hai điều mà ở thành phố Yokohama, những cô gái giang hồ thường làm cho anh ta...
- Yokohama hả? Lên đi, tôi không thua gì mấy bà Nhật đâu.
Một tiếng đồng hồ sau, cô ả giang hồ vừa mặc lại áo quần vừa nói:
- Ông không cho tôi biết việc thứ hai là việc gì?
- Ờ, việc gì đã hứa là phải làm nhé. Việc thứ hai mà ở thành phố Yokohama làm là ở đấy, họ cho... thiếu chịu...



Hai vợ chồng nhà nọ ở Paris đã có 3 người con, đọc báo và thấy một thông cáo hấp dẫn như sau: «Nếu cặp vợ chồng nào có từ 4 mặt con trở lên sẽ được chính phủ cấp cho một căn nhà».
Bà vợ mừng rỡ nói với chồng:
- Ngày trước, hồi chưa gặp em, nghe nói anh cũng đã có một đứa con với một cô ở Marseille. Bây giờ anh đi đón đứa nhỏ về đây, nhà mình sẽ đủ tiêu chuẩn xin được cắp một căn nhà.
Anh chồng hớn hở nghe lời, vội vàng chuẩn bị lên đường về thành phố năm xưa.
Một tuần lễ sau, ông trở về, mở cửa vào nhà. Thấy bà vợ, ông nói ngay:
- Em ơi, anh đã về, thế các con chơi đâu cả rồi? Gọi tụi nó ra, bố cho quà.
Bà vợ rầu rĩ trả lời:
- Bố chúng nó đến đón đi hết cả rồi, họ cũng đọc báo như mình. (Người Hà Thành sưu tầm, Trích Đặc san Chu văn An Montréal 50 năm hội ngộ 1956-2006)



Hai chàng kỵ binh, trước khi ra chiến trường, nói chuyện với nhau. Anh thứ nhất nói:
- Nè, tại sao anh dùng khóa trinh để khóa vợ anh lại chi vậy, uổng công. Vợ anh dữ như chằn và xấu quá mà, có ai thèm đâu mà anh làm vậy?
- Anh không biết gì hết mà cũng nói. Chính vì vậy mà tôi mới khóa lại chứ. Chiến tranh xong, khi trở về, tôi nói với bả là tôi làm mất chìa khóa rồi.



Một anh thợ sơn đến nhà một bà cụ để sơn lại những bức tường của nhà bà cụ. Anh gõ cửa và nghe trong nhà một tiếng nói run run, yếu ớt vọng ra:
- Ai vậy?
- Thợ sơn đây, anh ta nói vọng qua cánh cửa.
- Ai vậy? Tiếng nói lúc nãy lập lại.
- Thợ sơn đây, tôi nói rồi mà.
- Ai vậy?
- Thợ sơn, anh ta la lên.
- Ai vậy?
- Thợ sơn, anh ta nói yếu xịu vì quá mệt.
Rồi câu hỏi và câu trả lời cứ tiếp tục mãi như thế có gần nửa tiếng đồng hồ cho đến lúc anh thợ sơn quá mệt, nói hết nổi, nằm dài trước thềm nhà, ngất xỉu.
Đến khi đó, một cụ già, nặng nhọc lần bước lên thang lầu và khi mở cửa, bà ta thấy một người nằm trước cửa, gần như bất tỉnh. Bà ta la lên:
- Ai vậy?
Khi đó, từ phía nhà trong, con két nói lớn:
- Thợ sơn.



- Ồ, đẹp quá, ở đâu ra vậy?
- Để tớ kể cho nghe. Hôm tối thứ bảy, trên đường về nhà, tớ gặp một ông thật sang, đi trên chiếc Rolls-Royce bóng láng. Ông ta bảo tài xế mở cửa xe để tớ bước lên, mời tớ ngồi vào xe và đưa tớ về nhà ông ta để ăn tối, uống rượu whisky.
- Rồi sao nữa?
- Rồi ông ta kéo tớ vào phòng, mở một chiếc tủ chứa đựng ít nhất là 20 chiếc áo lông thật sang như chiếc áo này đây, và bảo tớ chọn một.
- Nhưng... nhưng, không thể được. Bồ không phải làm gì hết à?
- Sao không? Có chứ, phải làm ngắn tay chiếc áo lông lại mộït chút mới vừa.



Bà Chánh có đứa con lên 2 tuổi. Bà thường nghe người ta nói, hễ con nít lượm thứ gì để ăn tức là trong cơ thể nó thiếu chất đó: như thiếu vôi ăn vôi, thiếu than ăn than v. v... Có thể nói xem theo đó mà bồi dưỡng cơ thể cho đứa bé.
Một hôm, bà thấy thằng con lượm 1 cái tàn thuốc bỏ vào mồm nhai. Bà không rõ nhai tàn thuốc thì thiếu chất gì liền viết thư hỏi một bác sĩ quen biết:
Hai ngày sau, bà nhận được thư phúc đáp: "Cháu sở dĩ ăn tàn thuốc lá là vì thiếu một người đi theo chăm nom, săn sóc để khỏi ăn bậy.



Hai người điên đi ngang qua một trại khỏa thân. Muốn biết có gì ở phía bên kia hàng rao tường cao, anh nọ bảo anh kia cổng anh ta trên vai để nhìn vào bên trong.
- Mày thấy gì trong đó, anh ở dưới hỏi anh đang đứng trên vai anh ta.
- Người ta trần truồng.
- Mà đàn ông hay đàn bà?
- Làm sao tao biết được vì họ không có mặc quần áo mà.



Ông vua xe hơi Henry Ford, sau khi qua đời, được đưa lên thiên đàng. Tại cổng thiên đàng, có thánh St-Pierre chờ sẵn để đón Ford. Vừa gặp Ford, thánh Pierre cho biết hồi Ford còn sống, đã làm nhiều việc công ích cho xã hội, như việc sáng chế phương pháp dây chuyền cho kỹ nghệ xe hơi làm thay đổi cả thế giới. Với thành quả như vậy, Ford sẽ được một ân huệ là có thể chuyện trò với bất cứ ai ở trên thiên đàng này.
Suy nghĩ vài giây, Ford xin được gặp Thượng Đế. Thánh Pierre hướng dẫn Ford lên gặp Thượng Đế. Vừa gặp Thượng Đế, thánh Pierre hỏi ngay: Thưa ngài, lúc ngài chế tạo ra đàn bà, ngài đã nghĩ gì?
Thượng Đế nghe xong, bèn hỏi lại:
- Ngươi hỏi như vậy là có ý gì?
- Trong sáng chế của ngài, có quá nhiều sơ sót. Phía trước thì bị phồng lên, phía sau thì bị nhô ra. Máy thường kêu to khi chạy nhanh. Tiền bảo trì và nuôi dưỡng quá cao. Thường xuyên đòi hỏi nước sơn mới. Cứ 28 ngày là bị chảy nhớt và không làm việc được. Chỗ bơm xăng và ống xả lại quá gần nhau. Đèn trước thì quá nhỏ. Tiêu thụ nhiên liệu thì nhiều khủng khiếp.
Thượng Đế nghe qua liền bảo:
- Ngươi hãy đợi trong chốc lát để ta xem lại bản thiết kế.
Ngài bèn cho gọi tất cả kỹ sư thiết kế và cơ khí trên thiên đàng lại để xem lại toàn bộ. Sau một hồi, họ đã trình lên Thượng Đế bản báo cáo. Xem xong, ngài bèn phán rằng:
- Những lời ngươi vừa nói hoàn toàn đúng. Sáng chế của ta quả có nhiều sai sót, nhưng nếu tính trên phương diện kinh tế thì hiệu quả lại rất cao: Có gần 98% đàn ông trên thế giới xài sản phẩm do ta chế tạo, trong khi chưa đầy 10% đàn ông xài sản phẩm của ngươi sản xuất. (Ngô Ngọc Túy sưu tầm)



Chị Thu bảo chồng: Mỗi năm hễ đúng ngày sinh nhật của em thế nào anh cũng mua quà để tặng. Như thế thật hao tốn cho anh quá chừng. Năm nay chỉ còn 2 ngày nữa là sinh nhật của em thôi. nhưng em không muốn anh phải mua quà cho em nữa. Hễ anh làm ra cái gì thì tặng em cái nấy như thế khỏi bị các con buôn ăn lời.
Chồng: Anh là công chức chứ đâu phải kỹ nghệ gia đâu mà em bảo sản xuất thứ này thứ nọ?
- Thì anh làm ra tiền, tặng tiền cho em cũng được.



Bà Hồng hỏi luật sư Phố:
- Ông xem chừng cái vụ kiện ly dị này có hao tốn lắm không?
Luật sư:
- Lẽ tất nhiền là phải mất nhiều tiền. Vì đây là tự ý bà muốn ly dị chứ lỗi đâu ở ông.
- Tốn nhiều là phỏng bao nhiêu cả thảy?
- Ít ra cũng nửa triệu.
- Có lẽ tôi không kiện nữa cũng nên. Giao cho bọn bọn chém thuê, có nhiều lắm cũng mười ngàn là cùng.



Trong một lớp học, thầy muốn khảo sát học trò xem có biết gì về ca dao, tục ngữ Việt Nam hay không, chẳng hạn như câu "Không thầy đố mày làm nên":
- Có trò nào biết câu ca dao tục ngữ Việt Nam mà trong câu đó có chữ "Thầy"?
Không một cánh tay nào giơ lên. Thầy gợi ý thêm:
- Trong câu đó có chữ "Thầy" và "Làm"?
Cả lớp im phăng phắt.
- Thế thầy gợi ý thêm nhé, có chữ "Thầy", chữ "Làm" và chữ "Mày"?
Không một ai trả lời.
- Thế thì có chữ "Thầy", chữ "Làm", chữ "Mày" và chữ "Đố"?
Phía cuối bàn, 1 cánh tay rụt rè giơ lên:
- Thưa thầy, đó là câu "Làm Thầy Mày Không Nên Đố"...



Một anh tập sự trẻ bắt đầu làm việc trong một cửa hàng bán thưốc. Anh ta học thuộc lòng tên của những thứ thuốc. Anh rất ngạc nhiên khi thấy trên kệ một cái lọ lạ kỳ, bên ngoài dán một tấm giấy có ghi 3 chữ «không đọc được»
- Đừng tìm hiểu vô ích, ông dược sĩ nói với anh ta. Đó là thứ thuốc dành để đưa cho những khách hàng nào có toa bác sĩ mà mình không đọc được.



Một bác sĩ thần kinh xem xét một bệnh nhân. Ông vẽ một hình chữ nhật lên giấy, đưa cho người bệnh và nói:
- Anh thấy gì trên mảnh giấy này?
- Một căn phòng ngủ, một chiếc giường và trên chiếc giường có một phụ nữ khỏa thân.
- À, vậy hả. Ông bác sĩ vẽ một hình chữ nhật to hơn.
- Ồ! Đây là một căn phòng lớn hơn đầy phụ nữ khỏa thân.
- Tốt lắm. Tôi bắt đầu hiểu được anh rồi đó. Và bây giờ đây, tấm hình này đối với anh là gì, bác sĩ nói và đưa cho anh ta xem một hình chữ nhật to hơn nữa.
- Đậy hả, một ngôi nhà vĩ đại, à... một lâu đài và ít nhất có 50 thiếu nữ trần truồng trong lâu đài.
- Thôi, bác sĩ nói. Tôi nói cho anh biết anh là một kẻ bị ám ảnh tình dục.
- Bác sĩ nói gì, tôi... tôi là một người bị tình dục ám ảnh à? Ông điên rồi. Chính ông mới phải bị nhốt trong nhà thương điên. Ông vẽ cho tôi toàn những hình ảnh tục tỉu không hà.



Một sinh viên hội họa gặp một người mẫu tuyệt đẹp. Nhìn cô nàng người mẫu, anh ta quá thèm thuồng nên ấp úng, ngượng nghịu nói:
- Tôi là người họa chân dung. Cô có muốn ngồi làm mẫu cho tôi vẽ không?
- Muốn lắm chứ, nhưng ông cho em 500.
Anh sinh viên hội họa lục lọi trong bóp ra được 500, đưa cho cô gái. Đến kỳ vẽ thứ ba, chịu không nổi nữa, anh ta bảo:
- Cô có biết rằng tôi muốn vẽ đôi nhũ hoa của cô không?
- Được chứ, nhưng ông cho em xin 1,000.
Anh ta hỏi mượn bạn bè lối xóm, gom góp lại được 1,000 và đưa cho cô người mẫu.
Họa nhũ hoa đến lần thứ hai, anh sinh viên thú thật:
- Xin cô hãy nghe, nói gần nói xa, không qua nói thật. Tôi muốn vẽ cô khỏa thân, cô có bằng lòng không?
- Đồng ý, nhưng lần này phải 2,000 mới được.
Anh ta bèn bán hết đồ đạc trong nhà để có đủ số tiền và qua kỳ thứ ba vẽ người mẫu khỏa thân, hết chịu nỗi, anh ta nhảy đại lên mình cô người mẫu trần truồng, ôm cô ta chặt cứng và hổn hển nói:
- Bao nhiêu cũng được, mặc kệ, tôi... tôi muốn làm tình với cô ngay bây giờ. Vậy tôi phải trả cô bao nhiêu?
- Thưa ông, 200 thôi, cũng như đối với mọi người vậy.



Câu chuyện nghe được giữa hai người điên:
- Mấy giờ rồi?
- Kém 5.
- Kém 5 mấy giờ?
- Không có cây kim ngắn mà, làm sao tao biết được.



Một người không biết nói từ lúc sơ sinh, tìm đủ mọi cách để tập nói nhưng không có kết quả. Nghe đồn có một bác sĩ chữa chứng bệnh câm rất giỏi, anh ta mới tìm đến vị bác sĩ đó. Bước vào phòng khám bệnh, bác sĩ bảo anh:
- Cỡi hết áo quần ra.
Anh ta cởi bỏ hết áo quần một cách rụt rè. Khi đã hoàn toàn khỏa thân, anh nghe bác sĩ bảo: Anh quay lưng về phía sau và dang hai chân ra.
Anh chàng làm theo lời bác sĩ. Thình lình anh ta cảm thấy có một vật gì thật to đút vào hậu môn khiến anh ta phải la lớn:
-Aaaaaaa!
- Tốt lắm, bác sĩ nói. Anh có thể mặc áo quần lại rồi ngày mai tới để học nói chữ... B.



Một nhà sản xuất điện ảnh tìm một vai nữ cho cuốn phim sắp quay của ông ta nói về thiên đàng hạ giới. Ông đăng quảng cáo trên khắp các mặt báo trên thế giới để tìm một người có thể đóng vai bà Ê-Và, nhưng với một điều kiện gắt gao: Người này phải không có rún.
Sau 3 tháng tìm kiếm, cuối cùng ông ta tìm được một thiếu nữ không rún. Quá vui mừng, ông ta mời cô diễn viên mới này đến văn phòng ông. Ông nói:
- Thật phi thường, thật tuyệt diệu. Không có gian dối, mánh lới, hay dàn cảnh gì hết chứ? Có phải quả thật cô không có rún không?
- Thưa ông, có chứ nhưng nay nó đã mòn hết rồi.



Một viên thư ký tìm gặp ông Giám đốc để xin tăng lương. Ông Giám đốc bảo:
- Coi kìa, tôi mới vừa tăng lương anh tháng rồi kia mà.
- Trời ơi, vậy mà vợ tôi không nói gì với tôi hết.



Hồ Chí Minh chết. Thánh St-Pierre đón ông ta ở ngưỡng cửa thế giới bên kia. Nhìn lão già không chút thiện cảm, thánh nói:
- Hừ! Ta biết ông là ai rồi, chỉ có địa ngục mới xứng đáng với tội của ông thôi. Hãy đảo mắt một vòng xem sao.
Hồ Chí Minh mở cánh cửa địa ngục. Ông ta nhìn thấy nhiều tội nhân trần truồng nằm la liệt trên những miếng ván đóng đinh và quỷ sứ dùng roi có gắn đinh đánh túi bụi vào người họ. Ông ta quay lại nói:
- Vậy thì không còn sự lựa chọn nào khác.
- Không, có chứ, ông có thể chọn địa ngục tư bản hay địa ngục cộng sản.
- Vậy thì tốt. Tôi chọn địa ngục cộng sản, ở đó ít nhất là thiếu... đinh.



Một nông dân đem hoàn trả Bưu điện một con tem có hình Hồ Chí Minh với lời than phiền rằng tem dán không dính.
Nhân viên Bưu điện cầm con tem, lật qua lật lại và nhổ nước bọt vào đó rồi dán thử tem lên giấy.
Thấy con tem dính tốt quá, ông nông dân bảo:
- Tôi cũng làm như ông vừa làm vậy, nhưng thay vì nhổ nước bọt vào mặt bên này, tôi nhổ nước bọt vào mặt bên kia của con tem.



Một người bị tai nạn xe cộ, phải bị cưa một chân. Nhờ một bác sĩ giỏi ghép một chân khác vào cho nên anh đi đứng như bình thường. Một hôm, gặp một người bạn, anh bạn này hỏi:
- Sao hai chân anh giờ như thường rồi phải không, tôi thật mừng cho anh.
- Vâng, đi hay đứng thì như bình thường, nhưng ngặt nỗi...
- Cái gì mà ngặt nỗi...?
- Thì tại ông bác sĩ giỏi đó. Ông ta thay vì ghép chân đàn ông cho tôi, nhè ghép lộn cho tôi một chân đàn bà.
- Rồi sao?
- Rồi mỗi lần tôi đi tiểu, khó khăn qua, một chân thì đứng, còn chân kia thì... ngồi.



Một ông linh mục có nuôi 1 con chim mà ông rất yêu quý. Một hôm, ông không thấy con chim của mình đâu nữa. Ông rất buồn, và cho rằng trong số các con chiên có người đã bắt được nó. Một sáng Chủ nhật, trong buổi lễ, ông mục sư hỏi tất cả các con chiên:
- Ta có 1 câu hỏi cho các con, và ta yêu cầu các con phải nói sự thật. Các con hãy nghe cho rõ đây: Có ai có 1 con chim không?
Tất cả đàn ông trong nhà thờ đứng lên.
Ông biết mọi người đã hiểu sai ý mình, liền tìm một cách diễn đạt khác:
- Ý của ta hỏi là có ai nhìn thấy chim bao giờ chưa?
Tất cả phụ nữ trong nhà thờ đứng lên.
Ông càng lúng túng hơn:
- Không phải, ta muốn hỏi, có ai nhìn thấy con chim không thuộc sở hữu của mình, ví dụ như của nhà hàng xóm?
Một nửa phụ nữ trong nhà thờ đứng lên.
Không biết diễn đạt thế nào nữa, linh mục lắp bắp hỏi:
- Ta muốn hỏi, có ai nhìn thấy con chim của ta bao giờ chưa?
Tất cả các bà sơ đứng lên...!!! (Một độc giả ở Brossard, QC)



Chị giúp việc tìm bà chủ để báo tin xin nghỉ việc:
- Tôi có vài điều muốn nói với bà chủ, thưa bà. Điều thứ nhất là ông nhà nói tôi xinh đẹp hơn bà. Thứ hai, áo dài của bà, ông chủ nói tôi mặc cái nào trông đẹp hơn bà mặc nhiều. Và bà chủ cũng cần nên biết rằng, tôi làm tình hay hơn bà bội phần.
- À cái này cũng ông chủ nói với chị phải không?
- Không không, thưa bà, chuyện này là anh phát thư nói.



Một hướng dẫn viên du lịch đưa một nhóm du khách đi xem một ngôi nhà ma. Sau khi xem một số hình ảnh rùng rợn trong ngôi nhà tăm tối, đầy vẻ huyền bí, hướng dẫn viên nói:
- Phía sau cánh cửa này là một phòng âm u, quý vị chỉ đứng đây nhìn mà thôi, không được buớc vào bên trong. Một khi lỡ bước vào đó, cánh cửa sẽ tự động đóng lại và quý vị sẽ sống với những con ma ở trong đó cho đến sáng mai vì tôi không có chìa khóa của phòng này.
Từ nãy giờ, một du khách để ý thấy một cô gái trẻ, quá đẹp trong đám du khách. Anh ta luôn tìm cách đi sát cô gái và khi nghe hướng dẫn viên nói vậy, ông ta nảy ra một ý nghĩ. Thừa dịp sơ ý của cô gái, ông ta kéo cô gái vào phòng với ông ta và cánh cửa tự động khép lại.
Quay qua cô gái, ông ta hớn hở nói:
- Thưa cô, bây giờ tôi với cô, hai đứa mình bị nhốt suốt đêm nay trong phòng này rồi.
- Một mình ông thôi, cô gái trẻ trả lời và bước xuyên qua cửa phòng để ra ngoài.



Một ông thanh tra Tiểu học đến quan sát một lớp học trẻ thơ. Vị giáo phụ trách lớp muốn chứng tỏ tài cán của mình:
- Thưa ông thanh tra, tôi có một phương pháp dạy trẻ tập đọc rất đặc biệt. Trong lúc các em nhìn vào từng chữ trong sách, tôi chỉ vật đó bằng cách ra dấu cho các em, đây ông xem.
Và thầy giáo nói với các em bé:
- Các con hãy lật sách ở trang 7. Đọc chữ thứ nhất.
Trong khi đó thầy giáo đi bằng hai tay hai chân và sủa lên vài tiếng. Các em đồng thanh la lớn:
- Chó.
- Tốt lắm. Ta tiếp tục qua chữ thứ hai nhé. Và ông ta lấy một cuốn sách đội lên đầu.
- Nón.
- Giỏi lắm. Bây giờ các em đọc qua chữ thứ ba nhé.
Và, bắt chước quả lắc của cái đồng hồ, ông giáo đưa cánh tay qua lại phía dưới hạ bộ ông ta. Các trẻ nhỏ đồng thanh:
- Cu... cu con ngựa!



Một ông chồng thường hay kể chuyện với vợ về việc của gia đình của nhà bên cạnh:
- Em à, hôm qua anh thấy xe giao hàng chở tới cho ông ta một bộ salon da mới tinh.
- Thì mình cũng đổi salon như ông ta.
Ngày hôm sau:
- Em à, anh thấy ông ta mới mang về một chiếc TV to tổ bố.
- Thì mình cũng đổi TV khác, cái TV của mình cổ lỗ quá rồi.
Ngày hôm sau nữa:
- Em à, anh thấy ông ta lại đổi xe. Chiếc xe này mới tinh khôi lại tuyệt đẹp.
- Ừ thì mình cũng đổi xe, chiếc xe cà tàng này, vừa cũ lại vừa xấu quá anh ơi, đổi nó đi là vừa. Anh tống nó đi cho rạng mày rỡ mặt với người ta.
Một tuần sau:
- Em à, anh thấy ông ta đưa về nhà... đưa về nhà...
- Đưa về nhà cái gì, sao anh không nói mà lại cà lăm cà lặp thế?
- Em à, anh thấy ông ta đưa về nhà... một cô vợ mới...



Một tay buôn lậu tới phi trường với một chiếc va li đầy ma túy và bị nhân viên quan thuế chận lại:
- Mở ra xem, có gì trong đó?
Va li được mở ra, nhân viên quan thuế nhìn vào:
- Ít nhất là 15 năm tù.
- Có ăn, có chịu, không gì phải phiền trách cả. Ông muốn hút một điếu thuốc không?
- Cám ơn, tôi không hút.
- Ông có lửa không?
- Không.
- Tôi có thể vô tiệm bên cạnh đây tìm lửa, ông giữ chiếc va li được không?
- Được, nhưng phải nhanh nhanh lên.
Tay buôn lậu biến mất và khôâng bao giờ trở lại. Nhưng một năm sau, anh ta trở lại phi trường cũ với chiếc va li lớn gấp hai lần chiếc năm trước. Thật là ngày xui xẻo, anh ta cũng lại gặp nhân viên quan thuế năm xưa.
- À, tôi nhận ra ông rồi. Cũng một va li đầy bạch phiến phải không?
- Vâng, có ăn, có chịu. Ông có lửa không?
- Khôâng có gì hết. Tôi thấy ông từ đàng xa đi tới, tôi biết ngay là ông nhưng đừng hòng, ông không gặp may tới hai lần đâu. Nếu ông muốn tìm lửa, lần này, chính tôi đi tìm và... ông, chính ông ở lại trông chừng chiếc va li.



Hai chị giúp việc gặp nhau, mừng rỡ:
- Cuối cùng là chị cũng tìm được một chỗ làm lý tưởng rồi, có phải không?
- Vâng, cũng được được, khôâng có gì rắc rối lắm. Suốt ngày, với bà chủ, tôi chỉ trả lời: « Dạ, thưa được. Vâng, vâng ạ. Dạ được, không sao ạ. Còn ông chủ, thì... thì...
- Thì sao:
Với ông chủ, tôi nói: «Dạ, dạ thưa không. Thưa ông, đừng ông ơi. Không, không được đâu ông ơi».



Năm 1975, khi chiếm được miền Nam, cán bộ và bộ đội CS tịch thu rất nhiều xe hơi của dân chúng bỏ lại trước khi tìm đường lánh nạn.
Một chú cán ngố vớ được một chiếc xe khá xưa nhưng còn sử dụng được. Vài tháng sau, chiếc xe bị hỏng. Mở capot lên, anh ta thấy có một bóng đèn đỏ nhỏ xíu chớp tắt ngay con số 7I0 trên một cái nấp đậy cái bình gì đó. Anh ta đẩy xe vào một ga-ra gần đó và bảo ông chủ ga-ra thay cho anh bộ phận 7I0.
Ông chủ ga-ra rất đổi ngạc nhiên, không biết bộ phận 7I0 là bộ phận gì, mới bảo anh cán ngố mở capot lên cho ông ta xem. Thoạt nhìn vào, ông chủ ga-ra biết ngay là xe đã hết dầu nhớt. Có gì đâu, cán ngố nhà ta nhìn cái nấp bình nhớt hiện lên chữ OIL và vì đọc ngược nên chữ OIL thành ra 7I0.



Một bà đem một đứa bé còn ẵm trên tay vào phòng mạch để bác sĩ khám vì đứa nhỏ quá ốm yếu so với số tháng tuổi của nó.
Sau khi xem xét đứa nhỏ xong, bác sĩ quay qua hỏi:
- Bà cho tôi biết đứa bé này được nuôi bằng sữa mẹ hay sữa hộp?
- Dạ thưa bác sĩ, bằng sữa mẹ ạ.
- Xin bà vui lòng bước vào phòng trong để tôi xem qua bà một chút.
Vào phòng trong, bác sĩ bảo bà cởi áo ra và dùng găng tay khám ngực của bà, cả bên trái lẫn bên phải.
- Như vậy là đúng rồi, ngực bà lép xẹp, không có gì hết, sữa đâu mà đứa bé bú, vậy nó ốm yếu là điều tự nhiên thôi.
- Nhưng thưa bác sĩ, tôi là... bà ngoại của nó mà.



Hai ông giám đốc gặp nhau. Một ông tâm sự: Anh biết không, một việc thật khủng khiếp vừa xảy ra cho tôi. Anh có thể tưởng tượng rằng cô thư ký xinh xinh xủa tôi mời tôi đến nhà nàng để mừng sinh nhật cho tôi không.
- Vậy là anh sướng lên mây rồi chứ có gì khủng khiếp đâu?
- Đợi tôi kể tiếp. Nàng rót cho tôi một ly rượu và đem đồ nhấm chút chút. Nàng để nhạc nhẹ, tắt bớt đèn và nói với tôi: «Bây giờ, em dành cho anh một sự ngạc nhiên. Em vào phòng em và 5 phút sau anh vô nhé. Đúng 5 phút thôi, không được lâu hơn đấy.»
- Trời ơi, vậy mà anh không bằng lòng à?
- Không, anh hãy đợi tôi kể hết đã. Khi tôi bước vô phòng nàng, tất cả nhân viên của tôi, bạn đồng sở của nàng đều có mặt trong đó và vừa vỗ tay vừa hát Happy Birthday!
- Vậy thì anh vừa lòng rồi, còn than phiền gì nữa.
- Nhưng... nhưng, anh biết không, trên người tôi từ trên xuống dưới không có một mảnh vải che thân.



Một bà vợ trẻ đẹp, nhưng có tính lẳng lơ, một hôm đi chơi về hơi khuya, mình khoác một chiếc măng-tô mới nguyên, rất đẹp. Nhìn thấy vậy, ông chồng hỏi:
- Em mới mua chiếc áo măng-tô này sao?
- Đâu có mua, em mới vừa trúng số đấy.
Hôm sau, cô ta cũng đi về nhà hơi trễ, bèn đi thẳng vào buồng tắm và cởi bỏ đồ để bước vào bồn tắm. Ông chồng đi theo, nhìn trên cổ vợ, thấy chiếc vòng mới, hỏi:
- Em mới mua chiếc vòng đeo cổ này sao?
- Đâu có mua, em mới vừa trúng số đấy.
- Khoan em.
- Sao vậy?
- Em đừng tắm, làm ướt vé số, hư uổng. Vé số còn xài được mà.



Một ông «râu quặp», sau khi bị bà vợ rầy la mắng mỏ một hồi, bèn lên giường nằm, định ngủ. Mấy đứa con thấy mẹ mình dữ dằn quá, cũng bỏ đi chỗ khác.
Bà vợ, sau khi dọn dẹp xong, cũng lên giường nằm gần ông chồng. Thấy tình hình có vẻ lắng dịu, ông chồng mới thỏ thẻ:
- Mình nè, có gì mình nói nhỏ nhẹ với tôi không được sao, mình la lối om sòm, con cái nó sợ và hàng xóm họ nghe được cũng đâu có tốt gì?
- Tôi đã nói nhiều lần rồi mà ông không nghe, chứng nào vẫn tật ấy, tôi không la, không mắng ông sao được.
- Mà tôi là chồng mình mà, có gì nói nho nhỏ đủ nghe thôi, mình coi tôi như là con của mình không bằng.
Bà vợ nổi sùng:
- Ừ vậy đó, đứa nào, thằng nào «bú» tao là con tao hết. (Tường Loan kể)



Một ông lớn tuổi vào động thăm chị em ta. Thời này chưa có Viagra. Bước vào phòng, lâu quá mà «trên bảo dưới không nghe», cây kim của ông cứ mãi chỉ 6 giờ. Cô gái bực mình mới bảo ông già ra phòng bên ngoài nằm chờ đợi, khi nào «được» rồi hãy vào.
Ông già ra ngoài, leo lên giường nằm chung với một người khác để chờ đợi phản ứng của «thằng nhỏ». Một lát sau, ông đưa tay sờ và cảm thấy có thể hành sự được. Ông bèn kêu lớn lên:
- Được... được rồi cô ơi. Tôi vô nhé.
Một ông nằm bên cạnh ông già bỗng nói lớn lên:
- Ôi, ông nhầm rồi ông ơi, cái của ông, ông không sờ mà ông sờ cái của tôi. (Tường Loan kể)


Ông A:
- Thưa bác sĩ, bác sĩ làm ơn đến ngay cùng với xe cứu thương, vợ tôi đang đau ruột thừa.
- Ông B đó hả, tuần trước tôi đã cắt ruột thừa cho vợ ông rồi mà. Có người nào mà có đến hai ruột thừa đâu?
- Vậy bác sĩ chưa bao giờ thấy đàn ông có hai vợ à?



Chó Québec, chó Pháp và chó Việt Nam bỏ xứ ra đi, tình cờ gặp nhau nơi xứ người.
Chó Québec nói:
- Dạo này, tụi nó tối ngày đình công, biểu tình đòi tăng lương, mất việc, không lương, tôi ghét quá nên ra đi.
Chó Pháp kể:
- Chủ tôi trọng mèo khinh chó, chạm đến tự ái của tôi cho nên tôi bỏ nhà ra đi.
Chó Việt Nam tâm sự:
- Xứ tôi đang chuyển qua kinh tế thị trường, làm ăn coi mòi phát đạt, muốn ăn gì cũng có (trừ thịt gà). Khi chủ đi du lịch, họ gởi tôi vào khách sạn thú vật, tha hồ ăn sung mặc sướng.
- Thế tại sao anh bỏ đi, chó Québec và chó Pháp cùng hỏi.
- Tại vì họ không cho tôi sủa. (Steve).



- Đầu ông ấy không có một sợi tóc, vậy mà tôi thấy tuần nào ông ấy cũng mò đến hiệu cắt tóc thanh nữ.
- Bộ chị không biết sao, trong hiệu cắt tóc thanh nữ đó, tôi đố bà tìm ra được một cái kéo.



Luxu, Houston và Miky đưa vợ đi đẻ. Cả ba ngồi chờ trước phòng sinh, bỗng cô y tá chạy ra:
- Ai là Miky?
- Tui đây.
- Tin vui, sinh đôi, hai hoàng tử đẹp trai.
- Tốt quá, tôi làm cho hãng Doublemint mà!
Chút xíu sau, cô y tá chạy ra:
- Ai là Houston?
- Có tui!
- Tin vui, sinh ba, ba cô công chúa xinh đẹp.
- Hay quá, tui làm cho hãng 3M!
Một phút sau, cô y tá lại chạy ra"
- Ai là Luxu... tin...
- Ê, đừng giỡn nghe mụ. Tui làm cho tiệm 7-11...



- Thưa bác sĩ, bác sĩ làm ơn trị cho chồng tôi, anh ấy bị điếc nặng quá.
- Bịnh có lâu chưa?
- Thưa, mới sáng nay.
- Sao bà biết rõ như thế?
- Dạ thưa, sáng nay, em và anh ấy vào một cửa hàng bán quần áo. Em chọn một bộ đồ dạ hội và khi cô hàng nói giá thì đáng lẽ ông chồng em, nếu thấy đắc thì bảo cô bán hàng bớt xuống, nhưng đàng này anh ấy lại cơn cơn, ngơ ngơ, ngẩn ngẩn, mà lại còn tủm tỉm cười, thiệt trông tội quá.



Một bà tới văn phòng cung cấp người giúp việc để khiếu nại: - Tôi đến đây để khiếu nại với các ông. Cô giúp việc mà các ông gửi đến nhà tôi ngày hôm qua, đã bỏ trốn cùng với chồng tôi. Văn phòng các ông phải chịu trách nhiệm về việc này. - Không sao đâu, chúng tôi sẽ gửi đến nhà bà một cô giúp việc khác, trẻ và đẹp hơn cô hôm qua nhiều. Chúng tôi tin chắc rằng chồng bà sẽ trở về ngay.



- Tại sao áo ngủ của phụ nữ lại in hoa, màu sặc sỡ, còn áo ngủ, pyjama của đàn ông lại thường hay in hình sọc vậy? - Tại vì đối với phụ nữ, ban đêm là mùa xuân của họ, còn đối với đàn ôâng, ban đêm là nhà tù. Có vậy mà không biết.



Một cặp vợ chồng làm lễ kỷ niệm 25 năm ngày cưới. Sau khi hồi tưởng lại những kỷ niệm đẹp cùng nhau, người chồng hỏi:
- Hãy nói thật xem, liệu đã có bao giờ em phản bội anh chưa?
- Vì anh đã hỏi nên em cũng xin thưa thật. Chuyện đó xảy ra 3 lần rồi.
- Câu chuyện như thế nào?
- Lần đầu tiên khi chúng ta mới cưới nhau được ít lâu. Anh bị đau tim cần phẫu thuật gấp mà hồi đó chúng ta lại không có tiền. Vì thế em đã chấp nhận để ông bác sĩ mổ miễn phí cho anh.
- Em thật cao cả. Thế còn lần thứ hai.
- Anh có nhớ chút nữa anh đã không được đề bạt làm trưởng phòng kinh doanh không? Em đã phải tổ chức gặp gỡ riêng với ông tổng giám đốc đấy.
- Anh thật là xấu hổ, lẽ ra đó phải là việc của anh. Còn lần thứ 3, chắc chắn thêm một lần nữa anh không thể đền đáp công lao của em phải không?
- Anh đừng nói thế. Chúng ta là vợ chồng mà. Em phải hết sức giúp đỡ anh chứ. Ba năm trước, em thấy anh mong muốn trở thành chủ tịch CLB chơi golf mà lại thiếu tới 51 phiếu... Nên em đã cố gắng kiếm đủ phiếu cho anh.



" ...Bạn gái và tôi đang chuẩn bị làm đám cưới. Nàng ta rất đẹp lại hiền lành nhưng vấn đề là ở chỗ em gái của nàng. Cô ta vừa tròn 20 tuổi, đẹp và lẵng lơ hết chỗ nói, lúc nào cũng mặc mini jupe ngắn đến chỗ... không thể nào ngắn hơn được, cô lại có một nụ cười mê hồn mà lần nào gặp nhau là về nhà tui khó có thể ngủ được. Tối hôm qua cô em vợ tương lai gọi điện thoại nhờ tôi tới chỗ cô ta giảng bài giùm. Chuyện rất thường xảy ra vì tôi hay tới ký túc xá giúp cô ta những lúc sắp thi cử. Nhưng lần này vừa bước vào phòng cô ta đã ôm chầm tôi và nói nhỏ:
- Anh ơi, anh sắp trở thành anh rể của em rồi, chắc sẽ không bao giờ còn cơ hội nữa thôi thì em muốn dâng hiến hết cho anh đêm nay, rồi mai đây em trở về làm người em gái nhỏ của anh, anh nhé...
Sau khi hôn phớt vào má tôi, nàng bước vào phòng ngủ và 1 phút sau ném ra ngoài những gì nàng đang mặc trên người rồi kêu: «Anh ơi, vào đây đi...». Tôi không nói một lời quay ra và đi xuống bãi đậu xe.
Đang luống cuống tra chìa khóa để mở xe thì bỗng nhiên ông bố vợ tương lai cũa tôi xuất hiện thình lình, bắt tay tôi và nói:
- Ba rất hãnh diện về con, đây chỉ là một kế để thử lòng chung thủy của con thôi và con đã vượt qua thử thách này, ba rất yên tâm giao con gái của ba cho con...
Bài học được biết qua câu chuyện này là... lúc nào cũng nên để "áo mưa" trong xe!!!



Một cô ca sĩ vừa hát xong một bài hát, khán giả la lên:
- Hát lại đi.
Nghe theo lời khán giả, cô ca sĩ hát lại bài hát đó. Nhưng khi hát xong lần thứ hai, cô cũng nghe khán giả la ó lên nữa:
- Hát lại nữa đi.
- Xin đa tạ quý vị, tôi đã trình bày bài hát này 2 lần rồi, vậy tôi phải trình bày bài hát này bao nhiêu lần mới đáp lại tấm thịnh tình của tất cả quý vị?
- Hát cho đến khi nào thuộc bài hát thì thôi.



Tại một bữa tiệc, các vị khách đang tranh cãi đàn ông hay đàn bà đáng tin cậy hơn. Một người đàn ông nói:
- Không phụ nữ nào có thể giữ được bí mật.
Một phụ nữ tóc vàng phân bua:
- Tôi không rõ lắm về điều này. Nhưng tôi đã giữ bí mật về tuổi của mình từ khi tôi 21 tuổi.
Người đàn ông khẳng định:
- Rồi bà sẽ để lộ một ngày nào đó.
Bà tóc vàng đáp trả:
- Tôi không nghĩ thế. Khi một người phụ nữ đã giữ được bí mật trong 27 năm, thì cô ta sẽ giữ nó suốt đời.



Một bà đang hú hí với nhân tình ở trong phòng. Cô giúp việc gõ cửa phòng, nói vọng vào:
- Chết, bà ơi, ông về, ông đang cho xe vào sân kìa.
Bà vợ lính quýnh bảo:
- Nếu ông mày vô nhà, mày nói rằng cậu đây là người quen của mày nhé.
- Không được đâu bà ơi, nói như vậy, ông càng điên tiết lên nữa.



Chồng: Em à, nếu em không muốn đi nghỉ hè ở miền biển với anh, thì... thôi cũng được. Trong suốt tuần lễ ở bãi biển, anh sẽ luôn luôn nghĩ đến em thôi. Vậy em có chịu không?
Vợ: Anh thật đáng yêu. Vậy thì, em đề nghị anh nên ở nhà và trong suốt tuần lễ ở nhà, anh sẽ luôn luôn nghĩ đến biển nhé.



Cuối năm 1990, một thanh niên Mỹ đến Việt Nam du ngoạn. Khi đổi tiền VN, anh này thấy trên tờ giấy bạc có in hình một ông cụ già, mới hỏi nhân viên nhà băng: Ông già này là ai vậy?
- Đây là ông Hồ Chí Minh, cũng như là ông Washington bên nước ông vậy, nhưng ông này vĩ đại hơn ông Washington nhiều.
Thanh niên Mỹ nhìn vào tờ $100 đô có in hình Washington và nhìn vào chồng giấy bạc Việt Nam mà nhân viên nhà băng vừa trao cho anh. Hơi thắc mắc, anh ta lại hỏi:
- Một ông Washington đổi mấy chục ông Hồ Chí Minh, vậy là... ai hơn ai? (Steve).



Một vị thuyền trưởng, trước khi ra khơi, có ý định tạt qua chốn lầu xanh tuy trong mình ông võn vẹn chỉ có 4 đồng rưỡi. Ông muốm tìm một cô gái, ghi lại chút kỷ niệm. Một cô tóc vàng, mắt xanh đi ngang. Ông hỏi: Giá bao nhiêu?
- 10 đồng.
- 4 đồng rưỡi được không?
Cô tóc vàng, mắt xanh lắc đầu và bỏ đi. Một cô tóc đen, da trắng đi ngang qua. Thuyền trưởng lại hỏi: Giá bao nhiêu?
- 8 đồng.
- 4 đồng rưỡi được không?
Cô này cũng lắc đầu rồi bỏ đi. Một cô da đen đi ngang qua, cô này đòi 5 đồng, Thuyền trưởng trả giá: Bớt 50 xu được không?
Cô da đen nhất định không chịu. Ông ta hơi buồn, nhưng vừa lúc đó lại thấy bà chủ đi tới. Bà này hơi lớn tuổi nhưng nước da trắng trẻo, còn nét hấp dẫn. Thuyền trưởng hỏi thẳng: 4 đồng rưỡi bà có đi không?
Bà chủ ngạc nhiên, đồng ý liền vì bấy lâu nay không có ai để ý đến bà ta cả.
Sau đêm ấy, thuyền trưởng ra khơi. 19 năm sau, ông ta trở về chốn cũ. Thuyền trưởng bước vào quán và gọi một ly rượu, bỗng nghe tiếng một bà già cất lên chát chúa:
- Thằng cha chết bầm này, đi đâu mấy mươi năm nay vậy? Ta đi tìm ông khắp nơi...
Thuyền trưởng ngước lên và thấy bà chủ năm xưa và một chàng trai trẻ đứng trước mặt. Bà chủ trách:
- Ông có biết không, năm xưa ông ăn nằm với tôi, tôi có mang và đây là con ruột của ông.
Thuyền trưởng nhìn chàng thanh niên tóc vàng mắt xanh và cao ráo đẹp trai, bèn nói với cậu ta, giọng đầy tình cảm:
- Chắc con không ngờ, năm xưa nếu ba có thêm 50 xu thì con đã trở thành... da đen rồi.



Hai vợ chồng trọng tuổi mới đổi chổ ở. Họ dọn về một căn nhà khang trang nhưng lại ở trong một khu đông đúc.
Từ phòng mình, bà vợ nhìn qua cửa sổ và thấy bên trong của ngôi nhà bên cạnh thật rõ. Bà ta đề nghị với chồng:
- Anh à, anh phải mua một tấm màn che cửa sổ phòng mình lại để khi em thay quần áo, nhà bên kia không thấy mình.
- Mua màn chi cho tốn kém, để ở bên đó họ mua vì khi nhìn thấy em là họ phải mua màn chận cửa sổ họ lại ngay.



Trong bữa cơm, ông chồng nói với vợ:
- Trên đời này rất nhiều người có tính đa nghi. Hễ bất cứ ai nói điều gì về một người nào, họ liền nghi ngay là nói về họ.
Bà vợ:
- Như vậy là anh có ý ám chỉ em đó phải không?



Hai vợ chồng trọng tuổi mới đổi chổ ở. Họ dọn về một căn nhà khang trang nhưng lại ở trong một khu đông đúc.
Từ phòng mình, bà vợ nhìn qua cửa sổ và thấy bên trong của ngôi nhà bên cạnh thật rõ. Bà ta đề nghị với chồng:
- Anh à, anh phải mua nột tấm màn che cửa sổ phòng mình lại để khi em thay quần áo, nhà bên kia không thấy mình.
- Mua màn chi cho tốn kém, để ở bên đó họ mua vì khi nhìn thấy em là họ phải mua màn chận cửa sổ họ lại ngay.



Một cặp nam nữ dẫn nhau vào nhà tắm hơi. Người quản lý không chấp thuận cho một nam và một nữ tắm chung một phòng. Người đàn ông cự nự:
- Đây, đây... là vợ tôi mà.
Ông quản lý:
- Vậy bà đây ăn ở thật là sạch sẽ. Từ sáng tới giờ, bà đã tắm 4 lần ở tại đây rồi.



Một buổi tối, khi cơm nước xong, hai vợ chồng trẻ ra phòng khách uống trà, vừa nói chuyện vừa nghe nhạc.
Ông chồng:
- Em này, em thích loại nhạc nào nhất?
- Em thích nhạc tình cảm yêu đương, lời ca dễ hiểu, dễ nhớ, dễ đi sâu vào lòng người nghe. Còn anh, anh thích loại nhạc nào và ghét loại nhạc nào?
- Anh hả, anh ghét nhất là, là... nhạc gia.



Một ông chồng đi làm ăn xa, lâu ngày mới về thăm vợ. Vào nhà, ông bắt gặp một người đàn ông lạ hoắc, râu ria tua tủa, mặc quần áo của ông ta, mang giày của ông ta, đang nằm trên giường với vợ ông ta. Chụp con dao, ông chồng tiến lại phía giường ngủ:
- Thằng này là ai, nói mau, không tôi đâm nó chết bây giờ?
Bà vợ, hoảng hốt, lồm cồm bò dậy, lật đật giải thích:
- Khoan. khoan, để em nói cho mình rõ: Ông này là một ông hành khất, vào nhà mình xin cơm ăn. Em đem cơm và các món ăn tới, nhưng ổng chê nguội, không ăn. Sau đó, em mở tủ thấy có một bộ đồ của anh mà lâu rồi anh không mặc, em đem cho ổng, có được không anh?
- Được.
- Và còn đôi giày nữa, lâu rồi anh cũng không có xài, em cũng đem cho ổng luôn, có được không anh?
- Được.
- Rồi ổng đi ra, nhưng quay lại hỏi em còn cái gì mà lâu rồi anh không xài nữa...



Trong một văn phòng cảnh sát, nhân viên đang ngồi làm việc. Bỗng một điều tra viên cảnh sát xô cửa, bước vào:
- Báo cho các bạn biết, vợ tôi đã mang bầu.
Một viên thám tử đồng nghiệp, quen miệng:
- Thế anh cho ai là kẻ tình nghi?



Một tờ báo mở cuộc thi dành cho độc giả nào có câu nói lịch sự nhất để xin phép cô bạn gái - đang ăn uống trong nhà hàng với mình - để đi vào phòng vệ sinh, khi mắc đi pipi.
Sau đây là câu nói của người chiếm giải nhất: «Xin lỗi em nhé, anh phải vào trong kia giúp cho người bạn nhỏ của anh một chút. Xong, anh sẽ trở ra với em và khi chúng mình về phòng, anh sẽ giới thiệu người bạn nhỏ của anh cho em».



Một ông đi làm ăn xa. Một hôm về nhà thấy một người bạn thân của mình đang nằm với vợ mình. Anh ta nhẹ nhàng bảo ông bạn:
- Hai đứa mình ra ngoài kia nói chuyện, mình giải quyết theo kiểu quý phái.
Ông bạn ríu ríu đi theo.
- Này anh, bây giờ chúng ta giải quyết bằng cách tôi bắn lên hai tiếng súng lên trời, anh và tôi đều ngã lăn ra chết giả. Nếu vợ tôi chạy ra ôm xác một người thì người kia sẽ sống với vợ tôi. Đồng ý chứ?
- Đồng ý.
Khi nghe hai tiếng súng nổ, bà vợ chạy ra ngoài, nhìn hai xác nằm sóng soài trước sân, bà ta hối hả chạy trở vào trong phòng, gọi lớn:
- Anh ơi anh, ra đây coi hai thằng ngu đều chết ngủm rồi đây này.



Hai vợ chồng ngủ ở hai phòng riêng cạnh nhau. Một đêm, ông chồng nghe tiếng động trong phòng vợ, liền mở cửa xông vào thì chỉ kịp thấy một bóng người nhảy qua cửa sổ, thoát ra ngoài.
Bà vợ vội quơ chiếc quần mặc vào và hổn hển:
- Nó... nó cuỡng hiếp em.
Ông chồng liền hỏi lại:
- Tại sao khi nó mới độn nhập vào, em không la lên.
- Em tưởng là anh, nhưng... nhưng khi xong rồi, nó lại tiếp tục lần thứ hai, khi đó mới biết là em lầm.



Sau một đêm cắm trại tập thể, hai phụ nữ tâm sự:
- Đêm qua, lục đục mãi đến khuya lơ khuya lắc mới ngủ được.
- Sao vậy?
- Em mãi mò tìm vết mổ ở ngực chồng em, nhận ra ảnh rồi mới...
- Em cũng vậy. Em mò tìm vết sẹo lớn ở bên vai phải của ảnh...
- Rồi sau cùng, có tìm được không?
- Có, em tìm được vết sẹo này ở vai bên trái của ảnh.



Một anh quân nhân, sau một thời gian ra chiến trận, được nghỉ phép về thăm cô vợ mới cưới. Buổi chiều, khi cơm nước xong xuôi, anh chồng nhà binh bảo vợ:
- Em à, tối nay mình đánh xáp lá cà nghe.
Người vợ tình tứ nhìn chồng:
- Mình đánh xáp lá cà tới sáng nghe anh, nhưng anh không được đem quân vô thành à.
- Sao vậy em?
- Em sợ mình có thêm tân binh.
- Không đâu, anh vẫn đưa quân vô thành nhưng khi nào anh nghe lệnh bảo lui binh là anh rút quân ra ngoài biên ải ngay.



Một người mù, một người điếc và một người què nghe đồn ở thánh địa nọ có một con suối tiên có thể chữa bách bệnh. Ba người bạn tật nguyền rủ nhau hành hương tới đó. Khi tới nơi, người mù lấy nước suối lau mặt và reo lên:
- Tôi nhìn được rồi!
Người điếc rửa tai bằng nước suối rồi cũng reo lên:
- Tôi lại nghe được rồi!
Người thứ ba vần chiếc xe lăn xuống dòng suối rồi sau đó reo lên:
- Tôi có mấy cái bánh xe mới rồi!



Trong một bữa tiệc kỷ niệm lễ thành hôn của một cặp vợ chồng 60 tuổi, khách khứa đang ăn uống vui vẻ bỗng một bà tiên xuất hiện ban cho ông chồng và bà vợ, mỗi người một điều ước.
Bà vợ, vốn là người thích đi du lịch, liền ước:
- Xin có được một chuyến du lịch xa với chồng.
Bà tiên quơ chiếc gậy thần lên và lập tức bà vợ có trong tay 2 vé máy bay đi nghỉ mát ở Hạ Uy Di.
Quay sang ông chồng, bà tiên hỏi:
- Còn ông, ông ước gì.
Lén liếc nhìn sang bà vợ, ông chồng bẻn lẻn nói:
- Tôi muốn... tôi muốn bà ấy trẻ hơn tôi 30 tuổi.
Bà tiên quơ cây gậy và lập tức ông chồng biến thành một cụ già 90 tuổi



A: Ê... tui mới phát hiện ra... uống rượu tốt hơn uống bia đó...
B: Thiệt hông đó cha... tui thấy rượu độc hơn bia mà...
A: Thiệt mà... từ xưa tới giờ người ta chết vì bia không hà... đâu có ai chết vì rượu đâu...
B: Sao tui hông biết gì về vụ này hết vậy?
A: Không thấy đó sao... toàn là thấy người ta nói «mộ bia»... chứ chú mày có thấy người ta nói «mộ rượu» bao giờ chưa...?



Một chàng trai đến gặp một ông nọ để xin cưới cô con gái của ông ta. Anh chàng nói:
- Hôm nay, con đến xin bác chấp thuận cho con cưới con gái của bác.
- Anh có đến gặp bà nhà tôi chưa?
- Thưa bác trai, con chưa gặp bác gái nhưng dù con có thấy mặt và biết bác gái rồi, con vẫn thích con gái của bác hơn.


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://runglathap.forumvi.net
 
Chuyện cười...
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» 100% mạng truyền hình cáp chuyển sang công nghệ số trước 2020
» HD chuyển kênh bị mất tín hiệu
» Chuyển màn hình Laptop thành màn hình Tivi
» phần mềm chuyển đổi các loại đuôi Total video converter 3.5 full
» [Giúp đỡ]Hỏi về Cách di chuyển các kênh của đầu thu VTC HD 05

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: THƯ GIÃN :: CƯỜI CHÚT XÍU-
Chuyển đến