Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Bài Cảm nhận về cho Tuyển tập thi ca: Chiều TímTrên Đồi...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
NgNgHai
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 1330
Join date : 28/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Bài Cảm nhận về cho Tuyển tập thi ca: Chiều TímTrên Đồi...    Thu Mar 17, 2016 8:39 pm

Bài Cảm nhận về cho Tuyển tập thi ca

Chiều Tím Trên Đồi
Của Thi nữ ChiềuTím-ThuỳTrang

Nhân dịp đọc qua một số thi phẩm trong Tuyển tập Chiều Tím Trên đồi của thi nữ ChiềuTím ThùyTrang, một nữ nhân trong nhóm Thi ca Saigon, có lẽ hầu như khác hẵn với những thi nữ khác trong nhóm thi ca này, ở đây từ xưa đến giờ, chúng tôi cũng đã viết cảm nhận cho rất nhiều người thi nhân, và chúng tôi có đôi khi cũng gọi là tạm xin mượn về cho mình những “con người và những hình ảnh” của những bậc tiền bối về thơ ca để viết về cho một ai đó… Còn hôm nay với người thi nữ mà hồn thơ cũng mang trong mình những sắc thái riêng lẻ… cho dẫu văn thơ là cái nét của mỗi cá nhân con người, thì với hồn thơ ChiềuTím ThùyTrang chắc chắn cũng không nằm ngoài cái quan niệm chung đó – nhưng có một đôi điều khi chúng tôi cảm nhận được về cho một sắc thái và nội dung qua những thi phẩm, thì đó là điều mà chúng tôi muốn đưa ra đây để ngõ hầu cùng với quý độc giả, cho dù với tài sức hèn mọn và khả năng nhận thức còn hạn chế rất nhiều, chúng tôi kính mong quý vị rộng đường thứ lỗi cho những ý tưởng còn quá khiêm hạ như thế…

" /> Thi nữ ChiềuTím - PhùngNữThùyTrang

Có lẽ, khi nói về cho Tuyển tập Chiều Tím Trên đồi  của thi nữ Thùy Trang, hay là cho dẫu cứ xếp hạng vào với những bài viết về cho mỗi cá nhân trước đây – hay là đã qua bao nhiêu Tuyển tập đã được chào đời với một khả năng khiêm tốn của chúng tôi đối với quý độc giả - và có những độc giả khó tính, để rồi với sự góp ý chân thành, giúp cho chúng tôi hoàn thiện thêm một vài điểm nhấn trong từng phong ngôn và lời nói ý tưởng, chúng tôi dẫu sao cũng xin rất chân thành đa tạ và rất cố gắng hòn thiện để ngày mai – khi đã cho ra đời một Tuyển tập nào khác thì chúng tôi vẫn lấy đó làm kim chỉ nam cho công việc của mình được hoàn hảo hơn chút nữa…

Cũng có lẽ - khác hẵn với những Tuyển tập trước đây mà chúng tôi đã thực hiện cũng như nhiều bài viết trên Tạp chí Làng Văn (hải ngoại) thì Chiều Tím Trên Đồi  của hồn thơ ThùyTrang mà chúng tôi đã gặp gỡ - có một vài điểm nào đó khác lạ trong ánh mắt của chúng tôi, để rồi từ đó đang có những cảm xúc dấy lên cho mình một khi đọc qua những thi phẩm – cho dù cũng nói về tình yêu, cuộc đời và thân phận của một người con gái với độ xuân xanh của ngày nào – và ở đây chúng tôi cũng được biết thêm về cho hồn thơ ChiềuTím ThùyTrang cứ còn mãi lặng thầm trong những tán lá,  nhưng cái duyên tiền định và một cái nghiệp cầm bút mà một khi hôm nay chúng tôi đang đề cập về cho chị ThùyTrang – chắc chắn sẽ không giống như những thi nữ trước đây mà chúng tôi thường bắt gặp, một nét nào đó trong sự tĩnh lặng như một đồ vật với muôn ngàn thiên thu mà hôm nay chúng tôi đã có dịp gặp gỡ, thì ChiềuTím-ThùyTrang chắc hẵn cứ còn mãi âm thầm trong bóng mát cuộc đời, sau khi chúng tôi được chị giới thiệu thong qua Blog Mộng Phù Du (mongphudu.vn/. . . . . .) thì chị đã cho phép chúng tôi khai thác hết những thi phẩm của chị qua blog đó – để rồi chúng tôi nhận thấy ở trong Nhóm Thi ca Saigon vẫn còn chất chứa nhiều nhân tài, nhiều danh nhân như những người đồng trang ở trong nhóm…

Qua hồn thơ của chị, chúng tôi đã trích lược lên đây được 68 thi phẩm trong hơn cả trăm thi phẩm của chị, ngoài ra chúng tôi còn nhận thấy có những đoạn bút ký ngắn ngủi mà chị cũng đã bày tỏ lòng mình trên những trang giấy… hồn thơ của chị ChiềuTím giống như còn mãi ẩn chứa trong lòng một hoặc những nỗi xót xa và đắng cay nào đó, nêu được nói lên giữa khoảng không vô tận, có lẽ chị cũng sẽ nói nhiều hơn nữa – nhưng ở đây – từ những nỗi niềm, những trăn trở và những nỗi đọa đày tâm tư – hồn thơ ThùyTrang ChiềuTím cũng đã nói lên nhiều và rất nhiều qua hơn trăm bài thơ mà chị cũng đã diễn tả, Phải nói Nhóm Thi ca Saigon hôm nay là một cái nôi – chất chứa biết bao nhiêu nhân tài thi ca như thế, nếu Xuân Diệu và Nguyễn Bính là những đại nhân tài thi ca của sử lược văn học nước nhà , thì có lẽ Nhóm Thi ca Saigon hôm nay cũng đã chất chứa rất nhiều nhân tài thi ca của thời đại @ hôm nay – từ một HồTịnhVăn, đến Chị NgaVu, đến DiệuVươngQuỳnhChâu, cho đến ThanhThủyPhạm, cho đến thi nữ được mệnh danh là Nữ hoàng thi ca HoàngThanhTâm, HàThanh. .  . hay là một cây bút thơ ca trào phúng SỹLiêm, NguyễnThành, Nguyễn Thiện… thì có lẽ chúng tôi hôm nay mới được có dịp đề cập đến cho hồn thơ ChiềuTím ThùyTrang này… Với một số lượng khiêm tốn mà một khi chúng tôi đã đưa lên đây để trở thành một tuyển tập của chị ThùyTrang ChiềuTím, có lẽ cũng còn nhiều và nhiều nữa mà chúng tôi không thể “điểm danh” và đưa lên hết được – nhưng sự chọn lọc ấy, cũng đủ cho chúng tôi nói lên được một lời ca ngợi một nỗi niềm về cho hồn thơ ChiềuTím-ThùyTrang vậy…

Và cũng có lẽ đề tài tình yêu là một đề tài muôn thưở trong lĩnh vực thi ca và văn học, từ đó cũng như bao nhiêu con người – rồi đến Thùy Trang ChiềuTím của chúng ta hôm nay cũng đã nói – và nói nhiều – nhưng cái chính ở đây là nỗi uất nghẹn mà đôi khi hồn thơ của chị đã lắng đọng trong một thời gian dài còn ẩn mình chôn giấu, câu chuyện lòng của chị ẩn chứa một mối thù có, hận có, và nhất là những nỗi lòng một khi chị đã bày tỏ lên đây – để cho chúng ta nhận thấy – ngoài cái buồn muôn thưở - có lẽ chị đã không còn cho mình giọt lệ nào để mà nói…

Dẫu biết rằng đường đời đi trăm ngã
Chẳng bao giờ, ta có thể chung đôi
Nhưng anh ơi! Em mãi giữ trọn đời
Tình yêu đó không bao giờ phai nhạt

              (Tình theo cánh chim bay)

Không hiểu trong hiện nay, sự cô đơn và phai nhòa của thời gian đã làm cho chị quên bớt đi cho mình một câu chuyện lòng đau đớn một khi trái tim đã vỡ làm đôi hay không ? Nếu trong tình yêu một con đường dài bằng phẳng và êm ả, thì chuyện tình đó đã mang lại cho mình một niềm hạnh phúc bao la vô bờ, hạnh phúc đó sẽ có những cảm vị ngọt ngào trong cuộc sống… nhưng một câu chuyện lòng cứ mãi gặp phải những khúc quanh gấp gáp, và những đoạn đường không có hoa mà chỉ là những đoạn gập ghềnh trắc trở - thì đó là một nổi sầu thiên thu…. Cho dù chuyến xe định mệnh có chạy hoài chạy mãi thì nó sẽ bị những hư hao và tổn thất… ở đây với câu chuyện lòng của hồn thơ Chiều Tím – đúng là những buổi chiều màu tím của một ánh hoàng hôn buồn thảm trong đời người – thì chúng tôi đã nhận thấy trong sắc thái đó, cái man mác, cái sầu lắng, cái đau xót đắng cay … nó cứ mãi bám theo với một sắc tím buồn sầu với hồn thơ vậy… Màu tím mà chị ThùyTrang đã cho là màu của đợi chờ và thủy chung, cái sắc thắm của sự buồn trôi và lặng lẽ trong từng dấu chân chim in hằn trên cuộc đời này, thì thử hỏi: Tại sao Trịnh Công Sơn đã có một tình khúc: “Kiếp nào có yêu nhau”- có lẽ với giọng ca ThùyTrang chắc cũng đã một lần hát lên trong tâm thức của chính mình như thế, hay là một lần nào đó chắc chắn chị ChiềuTím của chúng ta cũng đã từng nghe giọng ca Quang Linh với nhạc phẩm: Ca dao Em và Tôi, để rồi hôm nay ChiềuTím-ThùyTrang của chúng ta cứ còn mãi ôm lấy một nữa ánh trăng tan đi vào cho mình một huyền thoại của chuyện lòng như thế - Nếu “Rừng xưa đã khép” để rồi chúng ta còn nghe lại “Kiếp nào có yêu nhau” và Chiều Tím hoàng hôn sắc thắm sẽ còn ca lên được bài “Xin còn gọi tên nhau” – hay giọng ca Quang Linh với Ca dao Em và tôi… để rồi sau đó chúng ta vẫn còn nghe “Trầu ơi” để thấy được trong cái nỗi niềm của hồn thơ ChiềuTím… mà chị còn hát lên được bản tình ca “Giọt buồn phù du” – nếu đã một lần chúng ta nghe lại chính với giọng ca ThùyTrang ChiềuTím trong nhạc khúc đó – từ giọng ca chuẩn xác theo cung đàn điệu nhạc – đến phần rõ âm rõ chữ - hay với giọng luyến láy với từng con chữ cuối câu – có lẽ chúng ta hiểu ngay được về cho tâm hồn của chị ThùyTrang là như thế nào…

Cuộc sống, hầu như chúng ta cứ suy nghĩ theo một cung đường êm đẹp như những lời chúc mùa xuân – hay những lời chúc cho một đám cưới nào đó… nhưng không phải thế, nếu đề cập đến giọng ca của hồn thơ ChiềuTím thì chắc hẵn chú ý lắng nghe… thì chúng ta sẽ thấy hình như chị đã đem hết vào bất cứ một bản tình ca nào đó hết cả những nỗi niềm có sẵn…

Vì ai múc ánh trăng vàng
Để em ngơ ngẩn mơ màng suốt đêm
Vì ai mật ngọt êm đềm
Để em xao xuyến, trao duyên gửi tình

Vì ai em lỡ duyên tình
Để đời em lắm điêu linh tuổi hờn
Vì ai em biết giận hờn
Để rồi em thấy cô đơn lòng mình

                             (Vì ai)

Ở đây – chúng tôi không hề thiên vị về cho hồn thơ Chiều Tím Thùy Trang với một khía cạnh riêng lẻ - mà ngược lại chúng tôi đang có những cảm nhận về cho một trong những hồn thơ của Nhóm Thi ca Saigon hôm nay, một hội nhóm hầu như nổi bật trong giới Văn thơ hiện nay của Saigon… Và chúng tôi cũng không bao giờ đặt nặng đến con người của chị ChiềuTím ThùyTrang với một vai trò là ca sĩ, bởi vì chị chưa phải là một ca sĩ chuyên nghiệp mà chỉ mang tính nghiệp dư…. Cái chính ở đây là chúng tôi đang đề cập về cho một hồn thơ – đang là “chủ nhân”  của Tuyển tập Chiều Tím Trên Đồi…  Đã có lần trong Lời Mở đầu và một bài viết mang tựa đề: ThùyTrang-Chiều Tím ngắt cả một dòng sông… - thì chúng tôi đề cập về cái chính yếu là cái hồn thơ của chị… Nhưng ở trong tuyển tập này, chỉ với số lượng trên 60 bài mà chị đã cho phép chúng tôi đưa lên sau khi thanh lọc, có lẽ chị muốn cho nhiều độc giả nhận thấy được cái nỗi lòng của người con gái hoa xuân của ngày xưa khi chưa hề bước lên “Thuyền Hoa”, và cho đến hôm nay khi chị cất lên một giọng hát thật buồn với những tình khúc… thì có lẽ đó là một trường thiên tiểu thuyết tình cảm xã hội, hay là một đoạn phim đời đang chất chứa trong chị những nỗi niềm thông qua những hồn thơ, những thi phẩm… và cũng có khi qua một vài bản tình ca nào đó với con người của ThùyTrang Chiều Tím

Còn nhớ vào những lần nhân dịp Ra Mắt với những Tuyển tập của Nhóm Thi ca Saigon TVV, chúng tôi cũng đã thấy chị ChiềuTím của chúng ta cũng đã có mặt đầy đủ trong các buổi Tiệc Thơ như thế, nhưng cái khác lạ là chị ít nói, có lẽ để ngồi im lặng và thưởng thức và rút kinh nghiệm cho chính bản thân mình qua những vần thơ của các bậc đàn anh đàn chị, cũng như cố gắng học hỏi qua các vị tiền bối thơ ca trong hội nhóm để vun đắp cho bản thân mình qua những vần thơ về sau… Một thưở nào, người con gái ThùyTrang năm xưa, bây giờ đã là một hồn thơ (cho dẫu là nhỏ bé) trong các bậc đàn anh đàn chị, để từ đó về sau, có lẽ những áng thơ của ChiềuTím ThùyTrang sẽ còn bay cao và bay bỗng hơn nữa trong giới Làng Văn quê nhà này…

Mộng vời đã bay cao, áng thơ xưa có lẽ theo ngọn gió nào đong đưa cho hồn thơ của ChiềuTím qua những chiều hoàng hôn đầy sắc thái của một con người trót mang nỗi sầu thiên thu, để rồi hôm nay – không hiểu chị có còn cho mình giọt lệ sầu nào để khóc cho đi một câu chuyện đời nhân thế ??? Có lẽ với ChiềuTím ấy, cứ vẫn còn những cái nét hồn hoang của câu chuyện lòng năm xưa khi tình yêu đã dậy sóng… Với hồn thi ca ChiềuTím hôm nay, có khi nào chị tự nhắc lại câu chuyện lòng của mình để rồi niềm nhớ nhung cứ chạy dài chạy mãi trong tâm can này, có lẽ thời gian cứ bình lặng trôi đi, nỗi đớn đau phai nhạt trong tâm thức mà ký ức ngày xưa đã xa rồi… thì nàng Tô Thị ChiềuTím hôm nay cứ mãi đợi chờ một áng mây bay, đi qua đời với những vần thơ vẫn còn nồng cháy ấy… Lời thơ tha thiết nhưng chất chứa một nỗi đoạn trường khôn tả…. Có ai về bên ấy cho tôi – Nhắn gửi lời thương với ước thề- Hỏi người ấy bao giờ quay trở lại – Để lòng này khỏi héo úa tàn thu… Và cũng có lẽ lời nhắn gửi cho gió ngàn mây bay cứ trôi đi lặng lẽ với đám lục bình dưới một dòng sông, mà dòng sông nào năm xưa đã mang theo lời hò hẹn và câu thề ước đã ra đi chốn phương nào, rồi hôm nay, nơi bến xưa, cứ mãi lặng lẽ một bóng hình xa xăm nào còn mãi đứng đợi với một linh hồn trong hẹn ước !!! Lời thề và một câu nguyện ước – có lẽ chị ChiềuTím ThùyTrang cũng đã trải dài trong những vần thơ hôm nay như thế…

Đường xưa một thuở xôn xao
Bao nhiêu nhung nhớ chênh chao trỗi về
Lắng nghe gió rít tứ bề
Dư âm đọng lại, trăng thề còn đâu

             (Mộng tàn phai)

Chúng tôi chợt nhớ về cho những ngày xưa trong những bài viết về cho Nữ sĩ MinhMộng với loạt bài Câu chuyện tình chưa kịp nói; hay là với Nữ sĩ ẩn dật (ThủĐức) với bài: XuânLiên-Lá Mùa Thu còn mãi rơi; hay là với Thi sĩ HạNguyên với bài: Chút Cảm nhận về cho một hồn thơ của HạNguyên…. Cũng như với những Nữ sĩ, thi nhân SaoMai ngày xưa của chúng tôi, và ngay cả nhiều thi sĩ trong nhóm Thi ca Saigon TVV… thì có lẽ hôm nay với hồn thơ ChiềuTím ThùyTrang… chị cũng đã tiến thêm một bước để đi vào cái Làng văn quê nhà này… Ở đây chúng tôi sẽ “không dám” so sánh hồn thơ ChiềuTím với các bậc anh hào thi ca như vậy – mà chúng tôi chỉ muốn nói lên một điều ca ngợi về cho ChiềuTím ThùyTrang hôm nay cũng đã có một bước tiến khá dài trong cuộc đời thi ca của bản thân mình… Đó chính là một cái thăng tiến “rõ rệt” mà khi tiếp chuyện với chúng tôi thì chị ChiềuTím đã không dám lãnh nhận những nhận xét của chúng tôi như thế - chị cười, và chúng tôi có những linh cảm trong nụ cười ấy và một ánh mắt đăm chiêu ngỡ ngàng ấy của chị - có lẽ chúng tôi đọc được ý nghĩ của chị ChiềuTím là: Anh nói quá lời rồi đó !!! Nhưng dẫu sao, thì cái cảm nhận của chúng tôi qua những cảm xúc khi nhìn về cho một hồn thơ – có lẽ cũng không mấy sai sót ???

Với sự nhận xét và cảm xúc về cho một con người, có lẽ ai ai cũng làm được như chúng tôi, ở đây chúng tôi muốn nói lên thành lời để nói về cho một con người, đó là thi nữ ChiềuTím ThùyTrang, mà hôm nay chúng tôi được hân hạnh chuyện trò và gặp gỡ, và cũng từ đó, chúng ta mới thấy hết được về cho con người của thi nữ Chiều Tím trong nhóm thi ca Saigon này, âu cũng là một cái duyên cái nợ trần ai như thế, để chúng tôi khi viết lên những dòng này và trao về cho một trong những con người, có lẽ muôn ngày sau – chị cứ mãi còn phải đắm mình trong những chiều hoang như thế.

Thôi rồi! Lỡ bước chân qua
Đò nghiêng gối mỏi, dòng pha mấy làn
Tím chiều đẫm lệ sầu chan
Mà thương nửa bóng chiều tan giữa trời!

                                      (Thu xưa)

Còn nhớ ngày xưa trong loạt bài: DiệuVươngQuỳnhChâu-Một phiếm tình chưa trở lại… chúng tôi cũng đã thấy chị DVQC  đã dắt theo nỗi buồn đi chơi và lang thang trong những thế giới café… để nhìn về cho cuộc đời với một nét suy tư nào đó cũng với câu chuyện lòng của mình. Nhưng ở đây DVQC sẽ khác hẵn với hồn thơ ChiềuTím là trầm ngâm tư lự bên những giọt đắng buồn trong ly café ! ? Thử hỏi trong hai ly café ấy, chúng ta có nhận thấy có những giọt đắng nào riêng lẻ hay không… Có lẽ sẽ nhìn qua cho hai hồn thơ trong một ly café nó sẽ mang cho mỗi con người một sắc thái khác nhau như vậy… Giọt đắng buồn trong ly café của thi nữ DVQC sẽ chất chứa đượm tình với những nỗi buồn qua những tháng ngày tan vỡ của chị, nỗi buồn của chị cứ đeo bám mãi hoài với một con người nồng cháy rực lửa với những vần thơ lãng mạn, giọt đắng trong ly café của thi nữ DVQC sẽ còn mãi với một câu chuyện lòng và cuộc đời của một con người khi cầm nữa ánh trăng tan cho cõi lòng mình với những giọt nước mắt hòa lẫn với những giọt đắng café trong những hội quán sân vườn mà chị đang lặng im ngồi nơi đó…. Còn những giọt đắng trong ly  café của hồn thơ ChiềuTím chất chứa cũng với những nỗi buồn cô lữ - của những chiều mưa hoang vắng, không biết những giọt mưa rơi ấy có hòa quyện và tan loãng trong từng giọt buồn không tên đó hay không, nhưng giữa hai ly café, với hai nỗi buồn của hai con người thi nhân, thì một bên là nỗi buồn cứ mãi còn vu vơ – còn một bên chất chứa nỗi buồn với những giọt mưa bay… Vậy thì bây giờ với hai giọt đắng ấy, hai nỗi buồn ấy, cũng như sẽ còn bao nhiêu nỗi buồn khác trong những hồn thơ Làng văn TVV quê nhà này… sẽ còn chất đọng lại những gì – nếu cứ cho là giọt buồn không tên của những con người thi nữ, có lẽ hai ly café của DVQC và ly café của chị ChiềuTím sẽ mãi còn chất chứa những man mác chuyện đời sầu đắng, mà hôm nay khi chúng tôi đã nêu ra hai hình ảnh cuộc sống trong cùng ly café như thế và qua những cảm nhận của chúng tôi về cho những vần thơ của những con người như thế…

Mây vây nắng tắt bên thềm
Mưa bay lất phất khơi mềm nỗi đau
Nền trời ảm đạm, thiếu Sao
Lòng tôi ảm đạm vì sao hỡi người...?

                                 (Café chiều mưa)


Nếu nhìn lại trong Tuyển tập Chiều Tím Trên đồi của thi nữ Chiều Tím-ThùyTrang đã có với trên 60 bài thì chúng ta nhận thấy đó là những bản tình ca cay đắng như những bài không tên của Cố Nhạc sĩ Vũ Thành An trong làng ca nhạc nước nhà – hay nếu quý vị nào đã từng nghe nhạc phẩm: Chiều tím trên đồi sim và bài Giấc mộng phù du được trình bày qua giọng ca của chính chị ChiềuTím ThùyTrang thì ắt hẵn chúng ta sẽ thấy được nỗi lòng của chị qua hồn thơ và những bản tình ca… ( https://www.youtube.com/watch?v= KiFuluG2p6Y&feature=youtu.be ) hoặc với bài Chiều Tím trên đồi..  ( http://mp3.zing.vn/bai-hat/Chieu-Tim-doi-Hoa-Sim-Thuy-Trang/ZW6IO0EO.html ) – Thế mới biết là con người của hồn thơ ChiềuTím và chúng ta cũng còn có những tình cảm sẽ dành về cho chị trong cuộc sống này, với loạt bài trong Tuyển tập, chúng tôi nhận thấy đã có những thi phẩm: Ngắm, Đáp trả ân tình, Đóng cửa trái tim, Dựa vai anh mà khóc, Chia tay, Kiếp dã tràng, Một thời đã yêu, Đời người, Nỗi niềm, Sắc tím thủy chung, Chôn chặt nỗi niềm, Đừng nói yêu tôi, Hoa mắc cỡ, Cuối thu nhớ ai, Đêm lang thang, Mây và gió, Thu xưa, Phôi phai, Xa cách, Tủi hồng nhan, Lạc lối, Trả cho người, Khóa cửa trái tim, Sám hối, Đêm lẻ bạn….. Nhưng chúng tôi nhận thấy trong bài: Vợ-Người tình- Hồng nhan tri kỷ của chị như đã chất chứa với một nỗi lòng người thiếu phụ đã trót mang một tâm trạng buồn, có lẽ sau khi câu chuyện lòng của chị đã đổi thay - chị cũng đã khóc và nói lên với cõi lòng mình thật nhiều và rất nhiều, nhưng cái lỗi ở đây là do đâu (chúng tôi không đề cập đến chuyện lý do) mà ở đây chúng tôi chỉ nhìn thấy một nỗi buồn rất lớn trong con người của chị với những tháng ngày đen tối ấy… Nếu chị đã từng là một vai trò trong người tình, rồi đến người vợ, và hy vọng với một chút hồng nhan và tri kỷ cho cuộc tình trong cuộc đời của mình, thì mấy ai mà không nuôi cho mình một niềm hy vọng đơn sơ nhưng lớn lao như thế - tưởng đâu rằng câu chuyện đời sẽ không như một bộ phim, nhưng ở đây hồn thơ ChiềuTím của chúng ta chắc có lẽ cũng không thể ngờ được là có ngày như thế, để rồi trong thi phẩm Vợ-Người tình –Hồng nhan tri kỷ, mà chị cũng đã nói lên được một lời cuối để trăn trối với tình yêu…

. . . . . . . . . . . .
Rồi ai là kẻ ân cần
Lắng nghe chia sẻ gánh phần tâm tư
Tâm tà một cõi thực hư
Tay nào ôm hết những dư vị đời.

Lòng em đã thật hết lời
Chẳng ba trong một sáng ngời phân minh
Vợ hiền, tri kỷ, người tình
Chọn ai để khỏi phiêu linh kiếp người.

                (Vợ - Người tình – Hồng nhan tri kỷ)

Hoặc là cũng như thế với một thi phẩm khác trong tuyển tập:

. . . .  .. .  ..  ..  .
Người giữ lấy những man trá ngất ngây
Ủ men thành những nỗi đau truyền kiếp
Tôi lấy lại bình yên vui bước tiếp
Đừng oán hờn hay trách móc gì tôi
Chỉ mong người cố sống thật người ơi!
Để sau này, còn ngẩng đầu mà bước

                 (Trả cho người)

Nhân dịp đọc qua một số thi phẩm của thi nữ ChiềuTím ThùyTrang, một nữ nhân trong nhóm Thi ca Saigon, có lẽ hầu như khác hẵn với những thi nữ khác trong nhóm thi ca này, ở đây từ xưa đến giờ, chúng tôi cũng đã viết cảm nhận cho rất nhiều người thi nhân, và chúng tôi đều có những nỗi niềm cảm xúc cho những hồn thơ ấy, nhưng ở đây khi chúng tôi lại muốn nói đến về cho một nhạc phẩm của Cố Nhạc sĩ ca sĩ Trần Thiện Thanh – Hoa Trinh nữ - thì ở đây có lẽ hồn thơ ChiềuTím cũng đã nói lên cho mình là một đấng vương phu hay không – hay chỉ là một con người bình dị và chân chất, với một tài nghệ ca nhạc nghiệp dư, chị chỉ xuất hiện trong những lần Ra mắt Tiệc thơ của hội nhóm, thì ngoài lĩnh vực thơ ca – ChiềuTím-ThùyTrang cũng còn là một ca sĩ không chuyên, cùng với những tình ca góp vui thêm phần phong phú cho những buổi tiệc thơ như thế, và chúng ta đừng lẫn lộn với một danh ca ThùyTrang của làng ca nhạc Saigon, nhưng ThùyTrang-Chiều Tím ở đây chỉ là một giọng ca nghiệp dư trong những buổi Tiệc thơ mà thôi… Chúng tôi muốn nói đến một giọng ca với những nỗi lòng chất chứa một sầu lắng trong tâm hồn người thiếu phụ ThùyTrang… để rồi từ hồn thơ ấy chị đã viết lên thành lời – và cũng từ những lời ca, ChiềuTím-ThùyTrang sẽ viết lên cho mình một hồn thơ riêng biệt… Nếu Hoa Trinh nữ của Cố nhạc sĩ Trần Thiện Thanh đang nói về một quân vương, thì Hoa Trinh nữ của ChiềuTím đang nói về cho một dáng lệ e ấp và thẹn thùng của một người con gái năm xưa ThùyTrang chưa bước vào con đường tình sử, để rồi ngày hôm nay – cánh hoa trinh nữ của ThùyTrang cũng chỉ là một đóa hoa ven bờ của đường đời này… Nếu hai con người thi nữ trong một ly café có nhiều cảm xúc, thì Hoa Trinh nữ của một nhạc sĩ và của một hồn thơ vẫn còn có những nỗi niềm cho chính riêng mình…

Thân Hoa Trinh Nữ bên đường
Hoang sơ mộc mạc thoảng hương dịu dàng
Bước chân lữ thứ lướt ngang
Ngắm cành Trinh Nữ khiến chàng ngẩn ngơ
Thân là hoa dại ven bờ
Thẹn thùng khép nép dáng tơ mỹ miều
Lữ thứ xin chớ có liều
Dặm cành Trinh Nữ hoa nhiều lắm gai

                    (Hoa trinh nữ)

Nếu như con người ta mà biết trước được cái chuyện hợp tan như thế - thì chắc chắn trên thế gian này sẽ không có tình yêu là gì, ở đây cũng thế - biết bao nhiêu con người thi nhân đều đã đem hồn mình vào cho những câu thơ để vần điệu sẽ tự hát lên trong lời ca đó, nỗi buồn đó… do đó mới có những câu chuyện lòng đáng nói… Ở đây với hồn thơ ChiềuTím-ThùyTrang trong tuyển tập Chiều Tím trên đồi  cũng đã có cho mình những âm hưởng như thế… Nếu Tình anh trao cho em và Anh mất rồi tình em thì thi phẩm Tình anh và tình em của Chiều Tím cũng đã nói lên một câu chuyện mà toát lên trong chị một sắc màu tím ngắt cho một hồn thơ hôm nay… Có lẽ đó cũng là một nỗi đoạn trường tân thanh mà số phận của chị ChiềuTím sau khi ông Trời đã an bài cho chị, từ đó những vần thơ của chị mới có được những chút tình cảm xúc như vậy, không hiểu một khi chúng tôi có đôi dòng cảm nhận về cho một hồn thơ mang tên ChiềuTím-ThùyTrang, có quá lời lắm hay không, nhưng có lẽ thông qua với những vần thơ và cùng với con người của chị, thì những ý nghĩ của chúng tôi chắc có lẽ cũng không mấy sai sót về cho một con người như chị…

. . . . . . . . . . .  .
Tình anh trao cho em
Tựa gió thoảng qua thềm
Phút chốc thành mây khói
Tan dần trong màn đêm

Anh mất rồi tình em
Xin một phút êm đềm
Hãy lùi vào dĩ vãng
Qua thôi ngày buồn tênh

                     (Tình anh tình em)
Và rồi trong âm thầm lặng lẽ - chị cũng đã biệt giam lòng mình vào một cõi lặng thầm nào đó và suy nghĩ lại cho chính bản thân mình qua một câu chuyện, mà câu chuyện đó cứ làm chị nhớ hoài nhớ mãi

. . . . . . . . . . .  .
Thôi thì ta cứ buông tay
Để tình theo gió heo may ngút ngàn
Ta về chặn gió Đông sang
Cửa tim đã khép, gió tràn chẳng qua.

                (Đóng cửa trái tim)

Đến đây chúng ta có thể nhìn lại về cho một hồn thơ mang tên Chiều Tím, có lẽ với cái tên ChiềuTím trong thi ca hôm nay, thì chị Thùy Trang của chúng ta cũng đã có lẽ nói hết lên đây những vần thơ của nỗi niềm của chính mình, cho dù là ai cũng thế - thơ văn là một con người, một nỗi niềm riêng tư, nếu như trên blog mongphudu…… của chị Thùy Trang nếu không xuất hiện với những vần thơ ấy thì chắc chắn cũng không ai biết gì cho những con người như chị, hoặc nếu không có những buổi Tiệc thơ Ra Mắt của nhóm thi ca TVV thì cũng không ai biết với một giọng ca Thùy Trang, chính vì vậy mà có lẽ chúng tôi phải có một lời cảm ơn chân thành về cho nhóm thi ca Saigon TVV đã cho chúng tôi những buổi gặp gỡ, những cái bắt tay chân tình với những con người thi nhân trong hội nhóm – để từ đó chúng tôi cứ còn viết lên đây với những cảm xúc của mình về cho những con người trong hội nhóm như thế đấy… Có thể nói chị ChiềuTím-ThùyTrang là một trong những thi nữ đặc biệt của nhóm thi ca – để hôm nay cho dù đã trễ nhưng cũng vẫn chưa muộn – khi mà chúng tôi đã và đang viết về cho một con người, như phần đầu giới thiệu – là chúng tôi đã tạm dùng câu: một hồn thơ đang còn ẩn mình dưới những tán lá cuộc đời, cho dẫu là bài viết: ThùyTrang-ChiềuTím ngắt cả một dòng sông… cho đến hôm nay đã được gửi qua cho hai tạp chí và bài cũng đã được đưa lên bốn trang website để giới thiệu về cho một con người như chị, thì chúng tôi chắc cũng đã mãn nguyện với chính mình với một người chị, người bạn thơ, và có lẽ cũng phải tôn vinh về cho một giọng ca không chuyên – để cho tên tuổi của ChiềuTím-ThùyTrang được tung cánh bay đi khắp tứ phương… cho cuộc đời này được “nhận diện”

" />
Bìa Tuyển thi tập Chiều Tím trên Đồi (Thiết kế: NgNgHải)

Nếu Chiều Tím trên đồi  của tác giả Phùng Nữ Thùy Trang hôm nay mới được trên công luận biết đến như một huyền thoại đã lãng quên, thì chị còn mãi giọng ca trong tình khúc Giấc mộng Phù du hay cùng với bản Chiều Tím trên đồi sim, sẽ là một tiếng chuông đánh thức cõi lòng để cho trang Fb Cộng đồng này biết hơn về một con người của ThùyTrang hơn nữa… Có lẽ cơn gió cuộc đời đã thổi bay đi những tán lá xanh trên cành và cái nắng bình minh chiếu rọi qua cho một con người, hay nói đúng hơn là để cho thấy được một hồn thơ Chiều Tím đang còn cứ mãi lặng thầm và bâng khuâng như thế… Có lẽ với thi phẩm Phận hoa trong tuyển tập – chị cũng muốn nói lên điều này cho một riêng mình trong cái lặng thầm của những nét buồn thời gian, trong những giọt đắng của ly café  với chiều mưa mây ngàn, hoặc với trong những giọng điệu ai oán của một bản tình khúc đớn đau nào đó, để những khi chị cất lên tiếng hát, thì ngoài cái giọng ca luyến láy và tròn chữ, trong chị vẫn còn đó những nỗi niềm… Có lẽ chúng tôi cũng không quá lời và không ngoa ngoắt cho lắm một khi có chút cảm nhận mọn hèn và khiêm tốn về cho một con người trong lĩnh vực thơ ca như chị ChiềuTím nói riêng và tòan thể anh chị em trong nhóm thi ca Saigon TVV nói chung…

Hoa gì thì cũng là hoa
Sen, hồng, thạch thảo, hoa trà, păng-xê
Dù là hoa dại ngoài đê
Người đừng dẫm đạp chẳng hề xót thương
Hoa tươi khoe sắc tỏa hương
Khi tàn nhụy lắm bụi đường lem nhem
Thân hoa đã vốn yếu mềm
Yêu hoa xin hãy dịu êm hết lòng

                         (Phận hoa)

Từ đó – trong tình yêu ngục tù, chị ChiềuTím-ThùyTrang cũng đã chôn giấu lòng mình vào một cõi lặng thầm riêng lẻ, và trong cõi lặng thầm ấy – chị cũng có nói:

. . . . . . . . . . . .
Cho tôi vẫn là tôi của thuở nào
Được chọn lại tôi không yêu ngây dại
Cho màn đêm chẳng phải kéo dài
Cho tôi thôi hoài giấc mộng phù du

                         (Chôn chặt nỗi niềm)


Có lẽ chúng tôi cũng đã nói hơi nhiều về cho thi nữ ChiềuTím Thùy Trang với một tuyển tập của chị - mà có lẽ đây là Tuyển tập đầu tiên của “riêng mình” đối với hồn thơ Chiều Tím như thế… và cũng có lẽ sau những tháng ngày giông bão của chị - của một câu chuyện lòng đầy ắp những kỷ niệm, những chút ân tình cho cuộc đời này, thì hồn thơ của người thiếu phụ ThùyTrang ChiềuTím của chúng ta chắc cũng còn với những ngày tháng dài chờ đợi và mong mỏi, nhưng Người đi người có quay về - cho lòng khắc khoải câu thề nhớ mong ??? – Thế mới biết trong bất cứ ai, nhất là với những hồn thơ nữ, có lẽ cái buồn man mác ấy, bóng hình của người xưa vẫn còn cứ chất chứa và vờn quanh đâu đó- để cho nỗi lòng người ở lại hay với kẻ ra đi cứ mãi còn hai phương trời cách biệt, và lời thơ ấy – tâm hồn ấy và ngay cả con người ấy – có lẽ cứ còn mãi sự đợi chờ trong lòng người chinh phụ Chiều Tím của thời đại hôm nay…

Ai sẽ còn cất lên những bài ca – ai sẽ còn ngâm lên những vần thơ – và vần thơ cứ mãi xoay tròn trong những chiều hoàng hôn màu tím mà người con gái ThùyTrang năm xưa có lẽ phải một lần sang ngang trong Nữa chừng Thu… mà lá thu vàng chưa rụng lá, gió mùa thu vẫn thổi, để cho những chiếc lá cứ mãi còn theo ngọn gió rơi về chốn nào, màu sắc tím với những nỗi buồn hoang dại – màu tím của thủy chung như vần thơ của chị, và màu tím của đợi chờ cứ mãi chồng chất trong hồn người con gái ThùyTrang, để rồi hôm nay nhìn lại mình không biết đời đã xanh rêu hay chưa ? Cánh rừng xưa đã khép dần trong chiều tím hoàng hôn, cũng còn chút nào đó bâng khuâng và đượm những nỗi buồn muôn thưở… ThùyTrang người thiếu phụ hôm nay trong những nỗi sầu qua sự lắng đọng bởi những vần thơ, có còn thấy cho mình với một sắc tím của những buổi chiều cuối đời hay không ?

Có lẽ - cứ mãi mãi là một màu tím – màu tím của ánh hoàng hôn cứ buông dần trên cõi đời còn lại của chị, cứ còn mãi những nét buồn trong những vần thơ, và với những vần thơ ấy cứ bay hoài bay mãi vào một hoàng hôn sắc tím như vô định ở cuối một chân trời… Thùy Trang – con người của những buổi chiều sắc tím, nhưng có lẽ màu tím ấy vẫn còn một nét thủy chung nào đó trong hồn thơ… Và ngày mai kia không biết sắc tím buồn của chị có tan loãng vào trong những áng mây bay – hay cứ ở mãi với một ký ức của tháng ngày dài…

Đêm trăn trở, ta ngẫm lại cuộc đời
Cuộc đời này chỉ là hư vô thôi
Bao ân tình, hay tiền tài danh vọng
Khi lìa đời chỉ một nấm mộ chôn
 (Đời người)

       Nguyễn Ngọc Hải
       Nhóm Văn bút Trùng Dương (ĐH Văn Khoa-1975)
             Saigon 2016

" />

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://runglathap.forumvi.net
 
Bài Cảm nhận về cho Tuyển tập thi ca: Chiều TímTrên Đồi...
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Luận văn tốt nghiệp về truyền hình SDTV, HDTV, 3DTV tuyệt hay đây.
» Đại chiến trình duyệt web năm 2011, ai là kẻ chiến thắng?
» “Tuyệt chiêu” xử lý và biến hóa các phân vùng ổ cứng
» xin tài liệu về méo trong truyền hình
» UEFA Champion League và Europa League 2011 -2012 trên VTV3

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: VĂN - THƠ :: VĂN TRUYỆN SÁNG TÁC-
Chuyển đến